Friday, February 19, 2016

VỀ... ĐI

Hồn thơ dại quyện đất trời 
Cố hương lạc giữa trùng khơi bạt ngàn 
Vàng phai mấy độ hồng hoang 
Cánh chim lìa tổ, xa đàn...tung mây

Đi vì thời cuộc đổi thay

Về không quen lối chỉ đày đọa thân! 
Chiêm bao giữ mộng ân cần 
Tháng ngày héo úa trong phân vân...buồn

Tôi như con nước xa nguồn 

trôi theo định phận khi cuồng lũ dâng 
Nửa đời chìm, nổi, thăng, trầm 
Thời gian nay đã về gần đâu đây!

Muốn quên hết cuộc tỉnh, say

mà sao luôn nhớ những ngày tang thương!? 
Dù không cạn lối, cùng đường
nỗi phong trần vẫn miên trường, quẩn quanh?!

Ngày đi còn ánh xuân xanh 

Chưa về tóc đã long lanh sương đời 
Thiên di mỏi cánh trùng khơi 
Cứ loay hoay với những lời...Về!?...Đi?!

HUY VĂN

No comments:

Post a Comment