Tuesday, January 19, 2016

Viết về chuyến về của HTQ. và rượu.



Cuối cùng thì bạn tôi cũng trở về.
Đêm gia đình Quang đáp máy bay xuống phi trường TSN, chỉ có Hùng ra đón, Pháp phải về Hàm Tân lo cho mẹ đã quá yếu, tôi thì đang trằn trọc trên chuyến xe lửa Diêu Trì - Sài Gòn. Vừa đi taxi từ ga Hòa Hưng về nhà, chưa kịp rửa mặt, Q. đã điện thoại, hẹn hai thằng gặp nhau tại KS… gần chợ Bến Thành. Vội đến, đã thấy Q. chờ tại trước sảnh, mập hơn, già hơn, trắng hơn, chắc là cái gì cũng hơn, gần 20 năm rồi, bạn tôi mới về lại. Hai đứa cảm động huyên thuyên đứng chờ vợ và hai đứa con xuống, chào hỏi, biết mặt. Ngọc khá trẻ và hiền so với tưởng tượng của tôi trước khi gặp. Thằng con trai đẹp trai nhiều hơn Q., đứa con gái lanh lẹ hơn mẹ. Tôi mừng thầm, con hơn cha là nhà có phúc. Q. giới thiệu mấy đứa nhỏ không nói giỏi tiếng Việt, chỉ rành tiếng Anh, tiếng Hoa. Mới nghe, hơi muốn trách, nhưng nghĩ lại, vợ chồng Q. người Hoa, cả nhà quốc tịch Mỹ, VN cũng chỉ là “một cỏi đi về”. Ở Sài Gòn thời buổi này, ai cũng khoe con Toefl Ielts Toeic, đang du học nước này xứ nọ toàn xứ “tư bản”. Đi ngang tổng lãnh sự quán Mỹ đường Lê Duẩn, quan-dân xếp hàng rồng rắn xin visa vào Mỹ “một ngày như mọi ngày” bất kể trần ai mưa nắng, còn ngang tổng lãnh sự quán TQ chỉ thấy thập thò mấy cô thôn nữ miền Tây xin visa đi lấy chồng.
Q. về là mừng rồi, trễ năm nào mất bạn năm nấy. Lúc này nói theo “đài báo”, diển biến khí hậu toàn cầu ghê quá, tuần nào cũng nghe tin buồn của PBC72, tin vui theo không kịp. Nhờ MQ., ĐT., tổ chức gặp mặt nho nhỏ tại Kỳ Hòa, các bạn PBC72 còn sống tại Sài Gòn đều đông đủ, trừ những người chết như L., những người vắng có lý do và những bạn lúc nào cũng bận như … Mà cũng lạ, không “bận” đi gặp bạn mới kỳ, chứ “bận” nhiều thì gặp bạn có mất mát chết chóc gì đâu. Càng vui khi tiệc giữa chừng có em gái út của Q. đến, hỏi Nghiệp nhớ tên không, N. nói trúng phóc tên ở nhà, tay này hay thiệt, mình chỉ nhớ 2 cô em gái lớn là A Muối và Xó Zỉn, hắn nhớ cả tên cô em út đang học tiểu học. Còn Q. cũng hay, nhớ tên hết chị em gái của CN Sơn. Tình bạn là vậy đó, có lẽ ô nhớ còn lại cuối cùng của bộ não, chính là data người thân gia đình và hình ảnh kỹ niệm thời thơ ấu.
Những ngày tiếp, gia đình Q. về PT, đi NT. chơi. Nghe than, thời gian ngắn quá, cũng chỉ gặp được vài bạn như D., BTN…, không gặp được Sỹ, BVS… Nghe nói, các bạn PT lúc này nhậu quá, say đến nỗi không thể nào đi đến gặp bạn. Mình giải thích cho Q. vui, lớn tuổi, không có gì làm không có gì vui, chỉ có nhậu nhẹt. Hể nhậu là nhẹt. Thuở nhỏ, nghe kể truyện về rượu, về người ngư dân chài lưới gặp một cái chai, mở ra gặp ông Thần, ông nói “Ta bị mụ phù thủy nhốt cả mấy triệu nghìn năm, hứa ai cứu sẽ cho 3 điều ước tốt, mòn mõi chờ, lở hứa lại, ai cứu cũng sẽ được chọn một trong 3 điều ước nhưng hơi ác, một là uống rượu, hai là giết vợ và ba là giết mẹ”, người ngư phủ chắc giống mấy bạn tôi, chọn ngay điều ước được uống rượu không trả tiền, hậu quả người này được cả 3 điều ước. Lớn lên, tôi cũng nhậu, nghề xây dựng đi đây đi đó, quan hệ đủ thứ, ai nói không biết nhậu chỉ là nói dóc hoặc ba xạo mà thôi. Uống từ ly bia pha đế kèm mồi thời SV, từng bát rượu cần nước ba nước bốn trên các thôn làng người dân tộc, từng ly cối rượu trắng Bàu Đá Gò Đen Lúa mới bên các cung đường khảo sát thiết kế, đến từng chai Voska Henessy Martin thuở một thời công chức. Tôi chỉ bỏ rượu thời gian sau này, từ khi có dịp đi học nước ngoài ở Pháp. Có lần, ông giáo Tây đãi ăn tại nhà, giữa chừng đem ra một chai bia Đức khoe đi hội nghị mang về, uống chưa hết chai, ông đem cất lại vào tủ lạnh, tôi hơi say lở lời, bên tao “cent pour cent”, ông ngạc nhiên hỏi lại, say rồi uống sao được nữa, tôi tỉnh người. Đi chơi các hội chợ về rượu bia, cứ mua vé vào, uống thử thả dàn, tôi nói đùa với bọn Tây, tụi mày qua bên tao triển lảm, đảo bảo khỏi chở rượu về lại Tây cho nặng. Nói xong mới thấy buồn, xứ người ta giàu có, uống rượu bia chừng mực, vừa tiết kiệm vừa giữ được sức khỏe. Xứ mình, vui buồn đều uống, giàu nghèo đều uống, trai gái già trẻ ai cũng uống, uống bất kể thời gian và không gian, uống quên cả sức khỏe, quên cả đường về, nhiều khi rượu vào lời ra quên cả tình bạn. Mình không uống mà mấy năm vừa rồi còn mất mấy ông bạn quý, chết vì bệnh do uống nhiều bia rượu.
Ngày Q. vào lại Sài Gòn, bạn bè lại tiếp tục gặp, thời tiết Sài Gòn không mưa không nắng. Thật ra tôi cũng chẳng để ý đến chuyện nắng mưa Sài Gòn, chỉ buồn nhớ bạn mình có lần nói, chắc đây là lần cuối tao về, không phải khó về tiền bạc nhưng sức khỏe không cho phép. TV. Hùng nói không biết giởn hay thiệt, hai ba năm về đi, vài chục năm nữa về, già hết gặp nhau sao được, chắc là nói thiệt. Tôi thì nghĩ dại không nói ra, nhiều khi chết mất rồi, như L. như Th. như Hải béo, Hùng đen…, muốn gặp chỉ ra nghĩa địa. Thôi, ngồi nhâm nhi ly cà phê, nhớ cô bé ốm nhách nhớ nhạc Phạm Duy nhớ chùm bài không tên, nhớ cái quán đầu đường Cao Thắng gần ga gần trường mấy đưa ưa ngồi uống. Cô bé giờ này cũng không ai biết trôi giạt phương nào. Nhiều kỹ niệm lắm, chắc Q. phải về VN nhiều lần thôi.
Đợt về lần này, chở Q. lên thăm nhà M-Th, hai thằng lạc đường, chắc là hồi hộp vì mình là dân cầu đường thứ thiệt, báo hại Thức phải ra ngoài hẻm đón. Vui lắm, bọn này kể đủ về các người Thày người bạn từ lâu không gặp, từ PBC đến Nông Lâm Súc, từ B2 B3… đến Phú Thọ Sài Gòn. Những truân chuyên gập gềnh từ lúc ra trường, từ sau 75, chuyện đời chuyện người. Tôi thầm nghĩ về số phận, duyên số, vô định, vô thường, không có cái gì là chắc chắn, chỉ trừ một cái, mấy bạn thử đoán xem là cái gì?
Buổi tiệc cuối trước khi Q. lên đường về lại Mỹ… Hai giờ khuya ra phi trường nhưng Q. vẫn nói với vợ, 8 giờ sẽ về (thật ra phải đến 9 giờ, tôi mới chở được Q. về KS). Gần 6 giờ, đến nơi liên hoan chia tay, chỉ thấy 2 cặp vợ chồng S. và T. ngồi sẳn phòng “vip”, lấy điện thoại gọi gần nửa tiếng, có thêm CNS, D. Yamaha, TVH. Hai “chiến hữu” của Q. là Nghiệp và N.Thuận (nghe nói chung phòng trọ thời SV) đều khéo léo từ chối, lý do giữ cháu nội cháu ngoại gì đó. Một bạn nữa là PĐ. từ VT, hứa lên nhưng rồi lại quên mất, thằng Q. là thằng nào?. Tôi giải thích với Q., ở VN bây giờ đứa nào cũng sợ vợ, giả vờ trông cháu, giả vờ quên bạn, Q. cười hì hì. Làm sao tôi dám nói thật để Q. buồn, mấy chục năm, tụi nó nhiểm tính ba xạo dối như cuội như cả chục triệu dân VN dính dấp nghề cán bộ quan chức. Hôm ngồi Kỳ Hòa, T. điện thoại NT., nói đang đi miền tây gì đó gặp Q. không được, điện thoại PĐ. hứa 12, 13 sẽ lên Sài Gòn, bây giờ điện thoại lại các “vị” đều hỏi Q. nào, đều… ụa, Q. mới về hả. Thôi cứ ca hát với mấy bạn chân tình, đặc biệt 2 bà vợ của S. và T. rất đồng cảm với mấy bạn già của chồng. Dù dàn Karaoke dở chứng, dù bạn bè say xỉn giành nhau nói lớn tiếng không thua gì mấy bà “nậu” xóm Cồn Chà, Q. vẫn vui, vẫn cười túm tím như thửa nào. Chở Q. về KS, chia tay ngắn vì không còn thời gian, tôi vẫn cố nhắc hai ba năm nữa ráng về. Tôi và Q. vẫn chưa kịp ra thăm mộ L., chưa kịp đi thăm một số Thày Cô và chưa kịp kể hết những gì muốn nói.
Sao cả đời tôi vẫn nhớ nét đẹp tình cảm thâm thúy của những vầng thơ học được thời trung học PBC, như bài thơ Tình già của Phan Khôi, hay bài thơ Khóc Dương Khuê của Nguyễn Khuyến… 

“ Bác Dương thôi đã thôi rồi, 
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta…”.  

Hay ai đó cứ nói, nhất vợ nhì trời, giàu vì bạn sang vì vợ…, tôi thấy chưa đúng lắm. Các bạn 72 xa xứ, cứ về thăm, đừng sợ vợ sợ Trời, cũng đừng vì giàu nghèo sang hèn gì hết, chỉ có tình bạn thời thơ ấu mới làm mình sống dai và sống tốt hơn. Các bạn còn sống ở VN, bớt nhậu để còn sức khỏe và dành nhiều thời gian tâm sự với các bạn mình.
Phạm Sanh, 72PBC

Wednesday, January 13, 2016

Thư Tổ Chức Hội Ngộ 2017 Washington D.C.


Kính thưa Thầy Cô, anh chị em cựu học sinh Phan Bội Châu, và qúy thân-hữu.

Sau một thời-gian thăm dò và cổ-động, chúng tôi, một nhóm nhỏ cựu học sinh của trường trung học Phan Bội Châu, Phan-Thiết , ở Washington, D.C. và vùng phụ cận, xin đứng ra nhận lãnh trách nhiệm tổ-chức hội-ngộ Phan Bội Châu năm 2017.

Lần hội-ngộ này chúng tôi có ý định kính mời cộng-đồng PBC về vùng thủ-đô vào dịp hội hoa anh-đào, thời gian đẹp nhất trong năm.  Hoa anh-đào nở rực rỡ khắp vùng, đặc biệt ở trung tâm thành phố-National Mall, từ Thomas Jefferson Memorial trải dài đến Abraham Lincoln Memorial (2 miles).  Vào đầu mùa xuân, tùy thuộc vào mùa đông dài ngắn, thời tiết ấm lạnh mà hoa nở sớm hay muộn.  Có khi anh-đào nở vào giữa tháng ba hoặc cho đến gần nửa tháng tư, vì vậy còn chừng 4 tháng trước khi hoa nở, dựa trên sự tiên đoán của Park Service, chúng tôi mới có thể thông báo ngày hội-ngộ.

Trong thời gian lễ hội, có nhiều buổi trình diễn văn nghệ của nhiều dân tộc, thực-phẩm, Cherry Blossom Festival Parade …rất đáng để mọi người đến sớm hoặc ở lại vài ngày thưởng thức.

Ngoài những tiết mục trên, Thầy Cô và ACE cũng có thể thăm viếng những kiến-trúc lịch- sử chung quanh khu vực như Washington Monument, 9/11 Memorial (Pentagon-nơi chiếc máy bay của quân khủng bố đã đâm vào), Arlington National Cemetery (nơi có mộ phần của vợ chồng Tổng-Thống Kennedy), United States Marine Memorial-Iwo Jima …

Hội-ngộ năm 2017, chúng tôi cũng có ý định làm đặc-san hội-ngộ.  kính xin Thầy Cô, ACE CHS, và quý Thân-hữu gởi bài về ban tổ chức hội-ngộ càng sớm càng tốt.  Ước mong chúng ta sẽ có được một đặc-san lưu lại nhiều kỷ-niệm của cộng-đồng Phan Bội Châu.  chủ đề đặc-san sẽ được thông báo trong vài ngày tới.

Kính thư,
 On Jan 12, 2016, at 11:02 PM, MINH NGUYEN mnguyen301@verizon.net [pbc69] <pbc69@yahoogroups.com> wrote:

Nguyễn Minh-PBC 73

Friday, January 8, 2016

Sự Khác Biệt Con Gái Miền Nam Và Con Gái Miền Bắc



Girl Hà Nội

Gái miền nam nó yêu mình, mình là ông chủ. Đúng kiểu xuất giá tòng phu. Mình đi làm vất vả về muộn, say xỉn, nó chạy ra ngọt ngào: anh đi làm về có mệt không. Anh ăn gì, uống gì.
Gái bắc nó yêu mình, nó sở hữu mình luôn. Đi làm về muộn 15 phút, mặt nó như cái mâm.

Gái nam mình xỉn, nó chăm mình nôn mửa các kiểu
Gái bắc mình xỉn, nó gọi đt cho bạn mình để kiểm tra đi đâu, mình xỉn, nôn mửa, thì kệ mình.

Gái nam nó không đòi hỏi nhiều trách nhiệm. Yêu và cưới tự nhiên như không.
Con gái bắc, mình cầm tay nó là nó coi như mình có trách nhiệm với nó cả đời. Thế mới tệ chứ.

Gái miền nam gần như không có khái niệm bình đẳng giới.
Gái bắc thì lại bình đẳng quá. Nhiều khi không biết ai là tướng trong gia đình.

Gái bắc mà có chồng tòng teng, nó cắt … luôn. Cắt xong rồi ngồi khóc hu hu.
Gái nam mà có chồng tòng teng. Nó đến phang con kia bét nhè luôn. Xong về nhà vẫn thờ chồng như một, chả vấn đề gì.

Gái bắc mà ko hài lòng về chồng, ví dụ chồng lăng nhăng. Đến cơ quan kể um với chị em đồng nghiệp. Chị em xúm lại “Bỏ mẹ nó đi, cần * gì”. Bình đẳng giới mà
Gái nam thì không có khái niệm không hài lòng về chồng.

Nhưng gái nam, nó là bồ mình, nó là vợ mình, mình phải lo cho nó đến tận răng. Tức là mình làm ăn ngày càng phải tấn tới. Mình sa cơ lỡ vận, nó chạy luôn.
Gái bắc, mình sa cơ, nó đi bán rau, bán cháo để nuôi mình
Cà phê:
Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus
Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn
Sài Gòn: Đt Cafe + ít sữa + đá + đá + đá … + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có 1 ấm trà to tướng … chan vào cafe uống ? hết lại có thêm (không cần xin)
Hà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc

Ăn trưa:
Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi
Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền

Gọi điện ngoài đường:
Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe – dắt lên vỉa hè – quay ngược đầu xe – nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió
Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại – cho cả thế giới biết bạn là ai

Cảm ơn:
Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn
Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn

Cơn mưa:
Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn – đỏng đảnh nhưng mau quên
Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội – âm ỉ và dai dẳng

Ăn mặc:
Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex
Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ

Xe máy:
Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh
Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ

Giao thông:
Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái – nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi
Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi – nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý

Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải
Ở Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái

Trà đá:
Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng
Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí

Ăn phở
Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc mâm
Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê

Giầy vớ:
Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ
Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày

Con đường:
Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách
Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm

*ng hàng:
Khi ha cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau

Con gái Hà Nội: “Tớ với ấy cùng mua nó nhé?”
Con gái Sài Gòn: “Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác”

Dao dĩa:
Khi bạn nói: “Cho tôi thêm một cái dĩa” với người bồi bàn
Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa
Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc dĩa

20140215-193704.jpg
Gái Xì Gòn

Tỏ tình:
Khi bạn nói với một cô gái: “Thế em có yêu anh không?”
Con gái Hà Nội: “Nếu nói không thì sao”
Con gái Sài Gòn: “Tại sao lại không nhỉ!”

Ăn sáng:
Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: “Đi ăn sáng với tớ nhé?”
Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
Ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!

Dạ vâng:
Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa
Ở Hà Nội: Bạn nói: “Dạ, vâng!”
Ở Sài Gòn Đã “Dạ” thì khỏi cần “Vâng”

Chào hỏi:
Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về
Ở Hà Nội: “Cháu chào cô cháu về!”
Ở Sài Gòn: “Con thưa dì con dzìa!”

Giàu có:
Bạn được coi là giàu có khi…
Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền
Ở Sài Gòn: Bạn xài rất nhiều tiền

Giữ xe hàng quán:
Hà nội: Giữ xe miễn phí
Sài gòn: “Anh cho xin 2 ngàn”

Uống bia:
Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn
Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa

Karaoke:
Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ
Sài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ

Xôi:
Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ
Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, cơm nếp nấu bằng nồi

Phở:
Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy
Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen)

Siêu thị:
Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa không thiết thực
Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình

Nhà sách:
Hà Nội : Nhân viên hách dịch
Sài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi

Chùa chiền:
Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa
Sài Gòn: Không gian ồn ào, không tịnh

Tào phớ:
Hà Nội: Lát mỏng, nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!
Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài
Cắt chanh:
Hà Nội: Bổ ngang
Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bờ phần giữa

Lơ đễnh đ.ng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước:
Hà Nội: Đan Mạch…..
Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi… chờ đèn xanh tiếp

Cây xanh:
Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo
Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai

Tán gái:
Gái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ
Gái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán

Cuối tuần:
Hà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi
Sài Gòn: đi ăn tiệm

Chất chơi và chất chiến:
Hà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có.
Sài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???

Chợ tình:
Chợ tình Sài gòn: Anh hai có sài em hông
Chợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca

Xe:
Hà Nội : hiếm gặp những xe đời cũ
Sài Gòn : những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố

SG: chả ram , chả giò
HN: nem rán

Vá xe:
Sài gòn : Vá xe lúc nửa đêm… em xin 5 ngàn thôi
Hà Nội : Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho

Hồ:
Sài Gòn : Hồ con rùa to mà nhỏ , nhỏ mà to
HÀ nội : Các hồ đều bé dần lại

Xe khách:
Sài gòn : Đi xe đò !!! 1 người 1 ghế ( số ghế đàng hoàng ) không đón thêm nếu đã đầy
Hà Nội: Anh ngối xích vào , cho người ta ngồi với !!!!!!!
Shopping thì Hà Nội thua đứt TPHCM rồi:
HN: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi không để còn đốt vía nào!
SG: Cám ơn anh. Lần sau lại ghe’’ em nha.

Tức mình **** nhau (nhẹ nhàng, heh heh heh):
HN: Đồ dở hơi
SG: Quân mắc dịch

Hài:
HN: Nặng về lời nói.
SG: Nặng về cử chỉ.

Hà-nội: Vào quán, ngôi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!
Sài-gòn: Vào quán, muốn ngồi bao lâu thì tùy!

Người Hà-nội: nói dài dòng nhưng khó hiểu!
Người Sài-gòn: nói ngắn gọn nhưng dễ hiểu!

Tiệm Internet:
Hà-nội: ít nhưng rẻ!
Sài-gòn: nhiều mà mắc!

Nhà cửa:
Sài-gòn: rộng và sâu
Hà-nội: nhỏ và ngắn

Chào hỏi:
Hà-nội: bạn phải thưa bẩm rõ ràng bằng lời nói!
Sài-gòn: bạn sử dụng cử chỉ: cúi người!

Về đồ ăn:
Người HN hay ăn mặn
Người SG hay ăn đồ ngọt

Phong cách sống:
Người HN ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó
Người SG ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn

Ở HN: nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy
Ở SG: nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá

Thuốc lá:
Ở HN, rất dễ dàng gọi 1 bao VINA
Ở SG, em chỉ có Mèo thôi anh Hai

Biển quảng cáo:
Ở HN, phải mang tính lịch sự, trang trọng
Ở SG, càng hài hước càng thu hút mọi người

HN có bún chả
SG có cơm tấm

Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu
Người Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã

Gời điện về việc kinh doanh:
Hà Nội: chú là con ai đấy?
SG: mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé!

Phát triển dự án:
SG: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?
HN: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?

HN: Yêu vẫn phải giữ
SG: Yêu là hết mình luôn

Giục người bán hàng gói nhanh lên:
SG: Vâng em làm ngay đây
HN: Làm gì mà cuống lên thế! Muốn nhanh biến sang hàng khác!

Khi khách đến nhà :
HN : Mời bác dùng cốc chè tươi ạ
SG: Tí !!! Con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi

2 người bạn nói chuyện với nhau :
HN: Tớ nói cho cậu nghe cái này nhé
SG: Eh tao nói cho mày nghe cái này nè

Khi ai cho mình cái gì:
HN: Vâng quí hóa quá
SG: Trời ơi dữ hông

Khen đồ ăn ngon:
HN: Ngon tuyệt cú mèo
SG: Ngon bá chấy bọ chét

Khen vật gì to:
Hà Nội: To vật vã.
Sài Gòn: Bự bành ki

HN : bắt nạt
SG : ăn hiếp

HN : mất điện, mất nước
SG : Cúp điện, cúp nước

Con gái SG : da rám nắng, nói năng dễ thương
con gái HN : da trắng , lạnh lùng khó bắt chuyện

Người SG nói: dễ hiểu
Người HN nói: suy nghĩ trước khi hiểu

Hà nội: chị ơi cho em cái túi nylon
Sài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp

Nói về ngu:
Hà nội: ngu hết phần chó
Sài gòn: ngu như heo.

Về hoa quả:
Hà nội: quả táo,
Sài gòn: trái bom

Hà nội: quả dứa
Sài gòn:trái thơm

Hà nội: Buôn dưa lê
Sài gòn: Tám

Tuesday, January 5, 2016

Ý Nghĩa Cành Mai Ngày Tết

Người dân Việt Nam thường thích chọn cây mai thờ cúng và trang trí trong nhà vào ngàyTết không phải là điều ngẫu nhiên. Hình ảnh cây mai nở rộ trong ngày đầu xuân là bài học đạo lý đối với mọi người và mọi nhà. Cây mai dãi nắng dầm mưa trong lòng đất Việt Nam cũng là hình ảnh tiêu biểu cho những phẩm chất tinh thần cao quý của người dân Việt trong quá trình đấu tranh và lao động xây dựng cuộc sống qua nhiều thế hệ. Cây mai vàng Việt Nam có địa vị trong thơ Thiền thời đại Lý Trần, nó là hình tượng cao quý ẩn dụ cho khả năng tiếp nhận chân lý của con người.

Cây mai gắn bó với làng quê ruộng vườn xứ sở Việt Nam, gắn bó với con người từ lúc tổ tiên khai đất lập làng để sinh sống. Cây mai chịu đựng gió mưa lụt bão để có thể nở hoa vào dịp tết, đó là hình ảnh tượng trưng cho người dân Việt vượt mọi gian khó để gìn giữ quê hương nòi giống và sống đời có ý nghĩa.

Như cây mai vàng rễ cắm sâu trong lòng đất, không bị ngã trước gió bão, con người Việt Nam dù ở đâu cũng gìn giữ đạo lý ân nghĩa và cội nguồn văn hóa tốt đẹp của tổ tiên.

Như cây mai vàng đứng trước thời tiết nghiệt ngã, vẫn sống bền bỉ theo năm tháng vươn mình ươm chồi nẩy lộc, người Việt Nam dù bất cứ ở đâu cũng nhẫn nại và can đảm trước mọi hoàn cảnh để xây dựng cuộc đời.

Như cây mai vàng trút những chiếc lá già cỗi cuối đông, nhường cho chồi non và hoa vàng nở đầu xuân, người Việt Nam dù bất cứ ở đâu cũng sống hy sinh cho thế hệ con cháu tương lai.

Như cây mai vàng gìn giữ nhựa sống sâu kín trong thân tạo sức sống mạnh khỏe để hoa nở đầu xuân, người Việt Nam dù ở đâu cũng gìn giữ đạo lý trong tâm, tu nhân tích đức để sống có ích cho mình và cho mọi người.

Cây mai sống qua bao năm tháng với thời tiết khắc nghiệt vẫn âm thầm chịu đựng dẽo dai, xuân về dâng cho đời bông hoa xinh đẹp. Hình ảnh đó xứng đáng là nét tượng trưng cho phẩm đức nhẫn nại và sự hy sinh cao cả của tổ tiên trong quá trình lao động xây dựng quê hương và duy trì bản sắc văn hóa dân tộc.

Từ khi tổ tiên lập nước và giữ nước,thành lập chế độ làng xã, đã chú trọng vấn đề giáo dục đạo đức. Mỗi tên của làng xã cho đến tên tỉnh thành mà tổ tiên đặt ra đều mang dấu tích lịch sử và luôn tâm nguyện cho con cháu đời sau sống an lành. Nhiều làng xã trên quê hương Việt Nam đều có ngôi chùa, ngôi chùa từ thời đầu tiên như là thay thế cho trường học ngày nay để dạy lễ giáo và cũng là nơi tin ngưỡng chung cho mọi người. Khắp ba miền Nam, Trung, Bắc ở Việt Nam, mỗi làng xã đều có nhà thờ họ, nhà thờ nhánh, đình làng và miếu xóm lập lên để tỏ lòng tri ân đối với ông bà tổ tiên cũng như những anh hùng hào kiệt có công với dân với nước. Hằng năm, con cháu trong làng quê đi làm ăn hay sinh sống khắp nơi, thường trở về làng quê thăm cha già mẹ yếu, thăm mồ mã ông bà, tu chỉnh gia phả, ôn lại lời dạy của các bậc tiền bối để tri ân và báo ân.

Cây mai trong sân chùa ở làng quê Việt Nam được xem là hình ảnh quan trọng trong văn học Phật Giáo thiền thời đại Lý Trần. Trong tuệ giác của các bậc thánh nhân, hình ảnh cây mai sống trong sương mai nắng chiều, sống qua bốn mùa xuân, hạ, thu, đông mà nở hoa đó là năng lực sống nhiệm mầu. Nó xứng đáng là biểu tượng cho trạng thái thân tâm vô nhiễm trong cuộc đời này. Thiền sư Mãn Giác làm bài thơ “Cáo tật thị chúng” với hình ảnh cây mai vàng đã gửi gắm tinh thần siêu việt tiềm ẩn trong khả năng của con người. Đó là năng lực sống tự chủ và trí tuệ. Trí tuệ ấy là tầm nhìn tổng quát trong mọi hoàn cảnh thăng trầm của cuộc sống, vượt qua mọi ràng buộc ước lệ thời gian và không gian trong thế giới hiện tượng. Nội dung bài thơ như sau:

"Xuân đi trăm hoa rụng,
Xuân đến trăm hoa cười.
Việc đời qua trước mắt,
Già đến trên đầu rồi!
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,
Ngoài sân đêm trước một cành mai.”

Hai câu thơ đầu như nói chuyện về thời gian, cảnh vật và thời tiết vốn có trong đời. Hai câu thơ tiếp như lời tâm sự chân tình về sự việc đến đi liên quan trong cuộc đời ngắn ngủi của con người. Tất cả đó diễn ra trong sân khấu cuộc đời luôn biến đổi, mọi hiện tượng sự vật đang trong trạng thái: thành, trụ, hoại, không. Con người cũng nằm trong quy luật: Sanh, già, bệnh chết. Hạnh phúc sau cùng là sống với cái tâm chân thật không bị điên đảo trước mọi hiện tượng cám dỗ của cuộc đời. Cuộc sống quanh năm dù nghèo khổ hay giàu sang phú quý, khó khăn hay thuận lợi cũng quan niệm như cảnh huyễn mộng mà thôi.

Cái đạo lý siêu nhiên chứa đựng trong ý nghĩa hai câu sau: “Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết, Ngoài sân đêm trước một cành mai." Đừng tưởng rằng xuân tàn hoa rụng là hết, vẫn còn có cành mai vàng đang nở ngoài sân. Ngay trong hiện tượng đang sanh diệt còn có chân tâm không sanh diệt. Cành mai như là một thông điệp cảnh tỉnh mọi người đang sống trong trường đời thay đổi, hiện tượng sanh già bệnh chết là điều tất yếu trong kiếp nhân sinh. Bản tâm thanh tịnh vô nhiễm, cái chân lý tối hậu để thoát khỏi mọi khổ đau sanh tử.

Hoa mai vàng là loại hoa tiêu biểu để thờ cúng và trang trí trong nhà vào dịp Tết, cũng như là trình bày bài học đạo lý uyên thâm cho đời. Cành mai ngày Tết là hình ảnh ẩn dụ cho sức sống và trí tuệ của con người Việt Nam. Quán chiếu hình ảnh cành mai để thấy rõ nét văn hóa tốt đẹp của dân tộc để báo ân tổ tiên và quê hương xứ sở. Quán chiếu hình ảnh cây mai ngày Tết để nhận thức ý nghĩa cuộc đời. Tất cả mọi hiện tượng thành tựu bởi vọng thức sau cùng cũng bị đào thải bởi quy luật sanh diệt với thời gian, trở về với chân tâm không sanh không diệt để có được hạnh phúc vĩnh hằng.

Sưu tầm FB LCM

Tuesday, December 8, 2015

Tản mạn về phong thủy



Có khi nào các Bạn tò mò tìm hiểu về phong thủy, một nghệ thuật nối kết giữa con người và thiên nhiên  đã xuất hiện cách đây khoảng 5000 năm, có nguồn gốc từ thời Trung Hoa cổ đại. Nhiều tác giả nghiên cứu Trung Quốc cho rằng đây là tác phẩm của người Hoa Hạ, nhưng mới đây cũng có nhiều tác giả người Việt lại cho là của Bách Việt, dẩn bằng chứng ghi lại trên các trống đồng thời các vua Hùng, và nghe nói ngay cả Lão tử cũng là người phương Nam. Xưa quá, lịch sử lại cắt khúc phức tạp nên cũng khó khẳng định, nhưng ứng dụng phong thủy vào đời sống hàng ngày thì nhiều người trên thế giới càng lúc càng say mê, trong đó chắc chắn có mấy bạn 72 PBC của mình.
Từ xa xưa, con người đã quan niệm thế giới là một hệ thống, trong đó bất cứ cái gì cũng có tương tác với cái khác. Tương tác giữa Trời, Đất và Con người trong không gian-thời gian là một ví dụ. Quan điểm này đã hình thành nên thế giới quan vũ trụ ngay cả cho đến khi được thay thế bằng những luận cứ khoa học. Đây là cơ sở cho ngôn ngữ tâm linh, thậm chí mê tín, đã được lắp đặt sẳn trong bộ não mỗi con người. Thời Trung Hoa cổ đại, trả lời cho câu hỏi bản thể học, cái gì đã tạo nên vũ trụ, được giải đáp bằng mối tương tác phức tạp về vũ trụ và vài nguồn gốc xuất xứ. Vô cực sinh thái cực, thái cực sinh ra lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh ra tứ tượng, tứ tượng sinh ra bát quái, bát quái sinh vô lượng…(Kinh dịch). Hay Đạo sinh ra một, một sinh ra hai, hai sinh ra ba, ba sinh ra vạn vật (Lão Tử).

Nghiên cứu về phong thủy, có khá nhiều trường phái, thường có ba trường phái chính. Phong thủy cơ bản, dựa vào Trời, nói về thiên văn. Phong thủy hình thể (phong thủy địa hình), dựa vào Đất, nói về địa lý. Phong thủy la bàn, dựa vào Người, nói về siêu hình học. Mở rộng ra phong thủy hình thể là các phái Loan Đầu, Hình Tượng, Hình Pháp… chủ yếu luận về long mạch, lăng tẩm, huyệt mộ (Âm trạch). Hay tích hợp phong thủy cơ bản và phong thủy la bàn thành các trường phái lý khí (bát trạch, mệnh lý, tam hợp, phiên quái, tinh túc, huyền không…) dựa chủ yếu vào lý thuyết âm dương ngũ hành, bát quái, hà đồ, lạc thư, để tìm sự tương tác giữa các nhân tố, từ đó luận đoán sự tốt xấu hiện tại và tương lai, thường lý khí áp dụng trong tướng số, chửa bệnh, xây dựng thành phố làng mạc, chùa chiền, nhà ở (dương trạch ). Mới đây còn có cả phong thủy hiện đại, luận về môi trường, nội thất, cảnh quan, bố trí văn phòng, cả quản lý nhân sự. Các phái phong thủy có rất nhiều nhưng tụ trung đều quay quanh một lý thuyết hợp nhất, lấy Kinh Dịch làm căn bản.
Kinh Dịch là một hệ thống tư tưởng triết học kinh điển của người Á Đông cổ đại, dựa trên cơ sở của các quy luật bất biến cân bằng thông qua tương tác và biến đổi. Vì biến dịch cho nên có sự sống, vì bất dịch cho nên có trật tự của sự sống, vì giản dịch nên con người có thể kết hợp mọi biến động sai biệt thành những quy luật để tổ chức đời sống xã hội.
Kinh Dịch được cho là có nguồn gốc từ huyền thoại vua Phục Hy gặp con Long Mã tại sông Giang tử, Phục Hy là một trong Tam Hoàng của Trung Hoa thời thượng cổ (khoảng 2852-2738 TCN), được cho là người sáng tạo ra bát quái. Dưới triều vua Vũ nhà Hạ, bát quái đã phát triển thành quẻ, có tất cả sáu mươi tư quẻ, hay Tiên Thiên Bát Quái. Vào thời kỳ cuối của nhà Thương, trong khi bị giam cầm, vua Văn Vương nhà Chuđã nghiên cứu phát triển tiếp và Hậu Thiên Bát Quái ra đời. Trong thời kỳ Xuân Thu (khoảng 722-481 TCN), Khổng Tử đã viết Chu Dịch để giải thích Kinh Dịch, câu nói bất hủ "Nếu trời để cho ta sống thêm mươi năm nữa thì ta sẽ đọc thông Kinh Dịch…”, chứng tỏ ý nghĩa các quẻ Kinh Dịch quá thâm thúy khó hiểu. Những năm 1970 các nhà khảo cổ học Trung Quốc phát hiện các ngôi mộ cổ còn gần như nguyên vẹn từ thời nhà Hán vào khoảng thế kỷ 2 TCN ở Mã Vương Đôi tỉnh Hồ Nam. Một trong các ngôi mộ chứa bản Kinh Dịch gần như còn nguyên vẹn . Cũng nhờ các phát hiện này, người ta mới thấy câu nói Khổng Tử là đúng, các suy nghĩ của Ông chỉ mang tính diễn dịch nhưng không chính xác theo kinh dịch !!! Lại vô ngã vô định...

Giữa Phật giáo và kinh dịch phong thủy cũng có điểm tương đồng và bất đồng. Phât Giáo không phủ nhận song cũng không khẳng định, vì kinh dịch phong thủy tuy có nguyên lý nhất định, nhưng không phải là chân lý tuyệt đối. Phong thủy chỉ là thấy được cái trước mắt chứ không thấy cái lâu dài, tăng sân si. Chẳng hạn, ở ngôi nhà hợp phong thủy nhưng không biết tích đức, không biết làm điều thiện mà trái lại làm những điều xấu xa độc ác, thì không thể nào có may mắn trong cuộc sống. Thật ra, nhiều tài liệu phong thủy cũng nói rõ, nhất số mệnh (bao gồm cả phúc đức), nhì thời vận và ba mới là phong thủy. Phong thủy chỉ hổ trợ cho cuộc sống tốt hơn chứ không quyết định tất cả.
Tại Việt Nam, sự có mặt phong thủy trên các lĩnh vực đời sống có từ thời dựng nước vua Hùng đến các triều vua nhà Nguyễn, từ việc chọn đất chọn hướng xây dựng kinh thành lăng tẩm đến ăn uống ngủ nghê học hành đi lại, đặc biệt các kỳ thi thời xưa đều có nội dung về phong thủy. Tuy nhiên, tài liệu và tác giả nghiên cứu kinh dịch hoặc áp dụng phong thủy khá hiếm, chỉ đếm được trên đầu ngón tay như Trạng Trình, Phan Bội Châu, Phạm Quỳnh, Ngô Tất Tố, Nguyễn Hiến Lê.
Phong thủy thì nhiều chuyện lắm, nói hoài không hết, chỉ bày cho mấy bạn một công cụ nghiền ngẩm cho vui, đó là con số và nhóm số của đời mình. Mỗi người chúng ta, tùy nam nữ năm sinh sẽ có một con số từ 1 đến 9, ví dụ nam sinh năm (1951, 1952, 1953, 1954, 1955) sẽ có các con số tương ứng (4,3,2,1,9). nữ sinh năm (1951, 1952, 1953, 1954, 1955) sẽ có các con số tương ứng (2,3,4,5,6). Nhóm số hướng đông sẽ là (1, 3, 4, 9), tương tự nhóm số hướng tây sẽ là (2, 5, 6, 7, 8). Các hướng phù hợp…
Số
Tiền của
Sức khỏe
Tình yêu
Học thức
1
2
3
4
5 Nữ
5 Nam
6
7
8
9
ĐN
ĐB
N
B
TN
ĐB
T
TB
TN
Đ
Đ
T
B
N
TB
T
ĐB
TN
TB
ĐN
N
TB
ĐN
Đ
T
TB
TN
ĐB
T
B
B
TN
Đ
ĐN
ĐB
TN
TB
T
ĐB
N

Về màu sắc, hình dáng, cây cỏ, công việc…, mấy bạn kết hợp thêm ngũ hành. Ví dụ mạng hỏa, cố gắng cái gì cũng đỏ và nhọn (hơi dữ dằn một chút, nhất là mấy bà hỏa).


Làm nghề xây dựng, không biết phong thủy là một tai nạn lớn trong khi tiếp xúc nói chuyện với chủ nhà. Nhưng ngẩm nghĩ lại, phong thủy không có gì là trái khoa học. Phong thủy nói về khí, khí tốt phải giữ lại tràn ngập thông thoáng các phòng, khí xấu phải cho đi nhanh, làm cửa chính thông thống với cửa sau hết tiền bệnh tật là chắc, làm toilet mà quên thông gió thì nghèo đói suốt đời, làm phòng ngũ vợ chồng mà có cây đà (dầm) vắt ngang qua giường thì nên ly dị sớm… Phong thủy nói về nước, nước phải chảy và tụ lại, hay nhất là nên có bể cá trong nhà, đặt tại những nơi góc khuất gió xoáy. Sau này khi nghiên cứu về thủy lực, khí động học, dòng xe tham gia giao thông, xây dựng nhà cửa cầu đường, quy hoạch đô thị…, tôi đều suy nghĩ về triết lý phong thủy. Thậm chí các lý thuyết chuyển động hỗn loạn Chaos, phương pháp quản lý chất lượng theo 5 S (Kaizen) của người Nhật, luyện tập khí công, tôi nghĩ cũng có cái gì đó ứng dụng kinh dịch và phong thủy.

Thế giới đang bàn về thay đổi khí hậu toàn cầu, Việt Nam đang nói về thời tiết cực đoan, thành phố lớn nào cũng nghẹt xe ngập nước. Ai cũng nói tự nhiên, môi trường sinh thái đang bị con người tàn phá nghiêm trọng. Phải chăng quan hệ cân bằng “Trời- Đất- Người” mà triết lý kinh dịch phong thủy luôn nhắc tới đang bị phá vỡ, do lòng tham và tôi lại nghĩ đến vô ngã vô định nghiệp chướng của nhà Phật. Mấy bạn 72, nếu trục trặc chuyện tình tiền… gì đó, mail hỏi PS, sẽ không tính công, vì chắc đúng đâu mà lấy tiền phải trả lại cho mệt.

Phạm Sanh,   P3/B2/72PBC