Friday, January 18, 2019

LUẬT THUẾ MỚI . Trần Việt Hải FB


Cuối cùng thì luật thuế mới đã ra đời. TT Trump thực hiện đượ cmột trong những lời hứa quan trọng nhất của ông. Đây là bộ luật cải tổ thuế lớn nhất từ thời TT Reagan cách đây hơn 30 năm.
Ngay năm 2018, ảnh hưởng trên cá nhân sẽ được thấy qua việc mỗi phiếu lương sẽ được khấu trừ thuế (tax withholding) ít đi, tức là năm tới, tiền quý vị mang về mỗi tháng sẽ nhiều hơn năm qua.
Bộ luật cực kỳ phức tạp dĩ nhiên, và chúng ta sẽ không thể nào điều nghiên chi tiết trong khuôn khổ một bài viết dù khá dài này, chỉ cần biết qua vài điểm chính.

THUẾ LỢI TỨC CÁ NHÂN
Dưới đây là tóm lược tỷ lệ thuế cho các khung thuế, theo cơ quan truyền thông không đảng phái PBS:

Khấu trừ tiêu chuẩn (standard deduction) cho những người không chiết tính chi tiết (no itemized deductions) sẽ là $12.000 cho cá nhân, $18.000 cho chủ gia đình. Hai vợ chồng khai chung sẽ được khấu trừ $24.000. Tức là tăng gấp đôi mức hiện nay. Có lợi lớn cho giới có lợi tức thấp, đối với nhà giàu không áp dụng vì họ đều không lấy khấu trừ tiêu chuẩn.
Mỗi đứa trẻ trong gia đình cũng được khấu trừ từ $1.000 hiện nay, lên $2.000.
Vài ví dụ điển hình về mức thuế phải đóng, dựa trên trường hợp vợ chồng khai thuế chung, có hai con nhỏ, lấy khấu trừ tiêu chuẩn:
- Lợi tức $24.000 một năm, hiện nay lấy về được $900, theo thuế mới, lấy về $4.000
- Lợi tức $30.000 một năm, hiện nay đóng $300, năm tới không đóng thuế mà còn lấy về $3.400
- Lợi tức $55.000 một năm, hiện nay đóng $4.300, năm tới lấy về $300
[Nói cách khác: ngưỡng cửa bắt đầu phải đóng thuế theo luật hiện hành là $30.000; theo luật mới là $55.000. Số người không đóng thuế sẽ tăng từ 35% lên tới 50% dân Mỹ]
- Lợi tức $120.000 một năm, hiện nay đóng $25.000, năm tới đóng $17.000, giảm $8.000 (-32%)
- Lợi tức $1.000.000 một năm, hiện nay đóng $389.000, năm tới đóng $357.000, giảm $32.000 (-8%)
Trên đây là ước tính đơn giản để quý độc giả có một khái niệm thôi, trên thực tế, mỗi trường hợp mỗi người mỗi khác vì nhiều thuế phụ hay khấu trừ khác. Quý độc giả cần tham khảo chuyên gia khai thuế.
Những con số trên chỉ là thuế lợi tức liên bang thôi, không kể đóng góp cho quỹ an sinh Social Security, hay bảo hiểm y tế người già Medicare, hay các thuế tiểu bang và địa phương.
Một điểm quan trọng cho dân cư các tiểu bang đánh thuế lợi tức cá nhân, như Cali: theo luật thuế mới, thuế lợi tức tiểu bang vẫn được khấu trừ khỏi thuế lợi tức liên bang, nhưng bị giới hạn tới $10.000, phần cao hơn không được khấu trừ.
Nếu quý độc giả Cali có lợi tức dưới $120.000 một năm thì khỏi thắc mắc chuyện này vì vẫn được khấu trừ hết. Nếu có lợi tức $120.000, sẽ phải đóng $11.000 (9%) thuế lợi tức cho Cali, được khấu trừ $10.000, không được khấu trừ $1.000 phụ trội còn lại.
Một đại gia lãnh $1.000.000, sẽ phải đóng $130.000 (13%) thuế cho Cali, trước đây được khấu trừ hết, bây giờ chỉ được khấu trừ $10.000, không được khấu trừ phần $120.000 còn lại.
Việc khấu trừ tới $10.000 này cũng áp dụng cho thuế nhà. Do đó, triệu phú phải trả thuế nhà hơn $10.000 mới phải lo không được khấu trừ.
Việc không được khấu trừ quá $10.000 sẽ là gánh nặng lớn cho các nhà giàu trong các tiểu bang giàu đánh thuế tiểu bang nặng như Cali, New York,... Nhà nghèo và trung lưu không bị thiệt hại gì.

THUẾ LỢI NHUẬN KINH DOANH
Thuế lợi nhuận kinh doanh, sẽ giảm từ 35% xuống 21%, bất kể mức nào.
Riêng với các công ty có lợi nhuận dưới $315.000 một năm, 20% lợi nhuận đầu sẽ được khấu trừ, khỏi chịu thuế.
Ví dụ: một tiệm ăn lời $200.000, hiện nay phải đóng 35% tức là $70.000 thuế. Theo luật thuế mới, 20% đầu sẽ được khấu trừ, tức là chỉ phải đóng thuế trên lợi nhuận $160.000, ở mức 21%, tức là chỉ phải đóng $33.600, bớt hơn một nửa.
Tuyệt đại đa số công ty trung và tiểu thương ở trong khung thuế này, và việc khấu trừ 20% cũng như mức thuế 21% sẽ giúp họ có thêm tiền mở mang thêm, thuê thêm nhân viên, mua thêm máy móc dụng cụ. Đây là biện pháp cụ thể giúp tiểu thương mạnh nhất.
Thay đổi thuế xuất công ty là điểm quan trọng nhất trong luật mới vì có thể giảm thuế bạc triệu cho các công ty, có tác động lớn trên kinh tế trong khi những cắt giảm thuế cá nhân của TT Bush có tác động nhẹ hơn vì chỉ giảm vài trăm hay vài ngàn cho cá nhân.

OBAMACARE
Luật bắt buộc phải có bảo hiểm y tế nếu không sẽ bị phạt, bị hủy bỏ. Có nghiã là mọi người có quyền không mua bảo hiểm nếu không muốn. Đây là một điểm cột trụ của Obamacare, bây giờ bị hủy, coi như Obamacare cáo chung phân nửa, chỉ còn lại điều luật không cho các hãng bảo hiểm từ chối những người đã có bệnh trước, là điều mà ai cũng đồng ý.

xxx
TTDC loan tin luật giảm thuế bị đa số dân Mỹ chống đối. Tại sao? Rất giản dị: vì sự xuyên tạc và hù dọa của TTDC thiên tả, và hơn một nửa nước Mỹ nghi ngờ hay chống đối tất cả những gì TT Trump làm cho dù việc làm đó có lợi cho họ. Có những nhà báo hiểu biết nhưng cố tình bóp méo để đánh Trump. Có những nhà báo mù tịt nhưng thấy có dịp đánh Trump thì cứ nhẩy vào đánh tiếp dù không hiểu mình đang nói gì. Tình trạng chia rẽ phe phái chính trị chưa bao giờ vô lý như hiện nay.
Trước khi bàn vào cuộc tranh cãi, ta cần phải hiểu rõ thuế là gì?
Trên căn bản, việc thu thuế có ba mục đích chính. Trong cả ba mục đích đó, cách nhìn của phe cấp tiến khác hẳn cách nhìn của khối bảo thủ. Từ đó đi đến xung đột quan điểm, rồi đi đến xuyên tạc, bóp méo để chống phá nhau.

MỤC ĐÍCH ĐẦU TIÊN: KINH PHÍ QUỐC GIA
Đầu tiên và rõ nhất: thuế là nguồn tiền để Nhà Nước chi cho những mục tiêu có lợi chung như quốc phòng, an ninh trật tự, an sinh xã hội, giáo dục, giao thông, tiện nghi công cộng,... Đến đâu là đủ cho Nhà Nước và đến đâu thì mang tính trấn lột dân?
Đảng DC lo bành trướng tối đa vai trò vú em, với hàng hà sa số luật lệ, và đủ kiểu trợ cấp, do đó cần rất nhiều tiền. Họ suốt ngày hô hoán chỉ muốn thu thuế nhà giàu thôi. Trong một cuộc tranh luận trên TV với cụ xã nghiã Sanders, TNS Ted Cruz của Texas đã nói ngay “nước Mỹ không đủ triệu phú để thực hiện kế hoạch thuế của đảng DC”.

MỤC ĐÍCH THỨ HAI: ĐIỀU HÀNH KINH TẾ
Trong chế độ kinh tế thị trường, Nhà Nước không can thiệp trực tiếp quá mạnh vào guồng máy kinh tế, mà chỉ có thể can thiệp gián tiếp bằng chính sách thuế.
Khi kinh tế trì trệ hay khi Nhà Nước muốn kinh tế tăng trưởng mạnh hơn thì giảm thuế để dân có thêm tiền xài, các công ty có thêm tiền đầu tư vào hãng xưởng, thuê nhân công, tăng gia sản xuất. Ngược lại khi kinh tế sôi sục quá, để tránh lạm phát thì Nhà Nước tăng thuế, thu bớt tiền để dân xài bớt lại.

MỤC ĐÍCH THỨ BA: TÁI PHÂN PHỐI LỢI TỨC
Hầu như tất cả chế độ thuế trên thế giới đều mang tính lũy tiến. Tựu trung thì những người có lợi tức cao phải đóng thuế theo tỷ lệ cao hơn để Nhà Nước có tiền trợ cấp cho những người lợi tức thấp hơn.
Đây là hình thức tái phân phối lợi tức. Vấn đề là tái phân phối tới mức nào. Phe DC chủ trương lấy thuế ‘nhà giàu‘ thật nhiều để cấp dưỡng ‘nhà nghèo’ tối đa, trong khi khối CH chủ trương chỉ cần một mức lưới an toàn tối thiểu cho dân nghèo, còn thì người dân nên có tư tưởng tự lực cánh sinh không nằm dài chờ trợ cấp.
xxx
Phải nói ngay, luật thuế mới, cũng như bất cứ luật lớn nhỏ nào, không thể thỏa mãn tất cả khối 330 triệu dân Mỹ. Bất cứ luật nào cũng có người có lợi, có người bị thiệt thòi. Trong khối người đang trả thuế, có thể 5% sẽ phải trả thuế cao hơn vì nhiều loại khấu trừ sẽ bị hủy bỏ (như việc giới hạn khấu trừ thuế tiểu bang tới $10.000 như vừa bàn qua, sẽ khiến vài nhà giàu phải đóng thuế nặng hơn), 85% được giảm thuế, 10% không thay đổi gì.

NHỮNG LẬP LUẬN CHỐNG GIẢM THUẾ:
1. GIẢM THUẾ KHIẾN NGHÈO SẼ NGHÈO THÊM, GIÀU ĐƯỢC GIÀU THÊM
Lập luận mỵ dân phiạ. Trước hết, như trên đã ghi nhận, số người không đóng thuế gì hết sẽ tăng từ 35% lên gần 50%: một nửa nước không phải đóng thuế gì hết.
Về mấy ông nhà giàu, lấy ví dụ một ông có lợi tức một triệu như trên. TTDC phớt lờ việc ông này đã đóng $357.000 thuế, mà lo xoáy vào việc ông này được giảm thuế, tức là 'giàu thêm' $32.000.
Sự thật, ông ta không 'giàu thêm', mà chỉ là đóng ít thuế hơn. Số tiền này thay vì đi vào Nhà Nước để các công chức vung ra cửa sổ, ông 'nhà giàu' sẽ được giữ lại để đầu tư kinh doanh, mở thêm cửa tiệm, hãng xưởng. Nếu ông không muốn đầu tư, có thể mang tiền đi mua sắm giúp tiêu thụ hàng hoá, hay bỏ vào ngân hàng giúp ngân hàng có thêm tiền cho khách hàng vay mượn làm kinh doanh. Trong cả ba cách, cách nào cũng là bơm tiền, giúp kinh tế tăng trưởng, tạo công ăn việc làm hay khiến mức lương hiện hữu gia tăng.
Có thể kinh doanh phát triển khiến ông giàu thêm thật, nhưng trong khi đó, ông cũng giúp không biết bao nhiêu người khác giàu thêm theo, có công ăn việc làm, dù lãnh lương thấp cũng còn nhiều hơn lãnh tiền thất nghiệp.
Trong quan điểm của DC, họ nghĩ cần đánh thuế cao vì Nhà Nước có khả năng xử dụng tiền hữu ích hơn, do đó tiền nên vào tay Nhà Nước càng nhiều càng tốt, người dân giữ lại càng ít càng tốt.
Đây là căn bản khác biệt giữa ý thức hệ xã hội chủ nghiã và kinh tế thị trường. Khối thiên tả luôn luôn tin tưởng ở khả năng điều hành kinh tế của các công chức [trong các xứ CS, tất cả đều do công chức 'lên kế hoạch'], trong khi khối thiên hữu tin vào khả năng của mỗi người dân.

2. GIẢM THUẾ ĐỂ TĂNG THU TỰ NÓ ĐÃ LÀ MỘT NGHỊCH LÝ
GS Ben Voth của đại học SMU đã nghiên cứu về ba cuộc trừ thuế lớn gần đây. Dưới đây là tóm lược kết quả:
- TT Kennedy trừ thuế 1961 khi tỷ lệ tăng trưởng kinh tế (GDP) là 2,6%. Trong 2 năm sau, 1962-1963: GDP tăng 6,1% và 4,4%; thuế thu vào tăng 15% trong hai năm. (Đừng quên TT Kennedy là đảng DC, cũng giảm thuế cho ‘nhà giàu’ khi cần tăng trưởng đấy)
- TT Reagan trừ thuế 1982 khi tăng trưởng ở mức -1,9% (âm). Trong 5 năm sau, 1983-1988: trung bình kinh tế tăng trưởng mỗi năm 3,8%; thuế thu vào tăng 10% mỗi năm.
- TT Bush con trừ thuế 2002 khi kinh tế tăng 1,0%: Trong 4 năm sau, 2003-2007: trung bình kinh tế tăng hơn 2,5% mỗi năm; thuế thu vào cũng tăng 10% mỗi năm.
Tại sao giảm thuế xuất mà tiền thuế thu vào lại tăng? Vì giảm thuế giúp dân có nhiều tiền xài hơn, các công ty có tiền phát triển kinh doanh, gia tăng thu hoạch và lợi nhuận, sẽ đóng thuế nhiều hơn, trong khi nhiều người có việc làm hơn, có lợi tức cao hơn nên có khả năng đóng thuế cao hơn. Đây không phải là chuyện lý thuyết, mà đã được lịch sử chứng minh qua ba lần giảm thuế nêu trên.

3. GIẢM THUẾ SẼ TẠO THÂM THỦNG NGÂN SÁCH
Luật thuế mới có thể sẽ tạo ra $1.400 tỷ thâm thủng ngân sách trong 10 năm tới, theo Phòng Ngân Sách Thượng Viện, không phải $6.000 tỷ như một vài người phóng đại để hù dọa. Lạ thật, cái đảng tăng công nợ gấp đôi, lên tới $20.000 tỷ để lấp thâm thủng ngân sách trong 8 năm Obama bây giờ sao lại hoảng hốt với $1.400 tỷ trong 10 năm tới?
TTDC phán "dân nghèo sẽ cong lưng ra gánh cái thâm thủng" đó, qua việc trợ cấp bị cắt, và cắt thuế chỉ là món quà TT Trump tặng cho các tỷ phú để họ "bảo vệ ngai vàng" của ông.
Hai câu đố vui cho quý vị:

1. Đố quý vị biết nếu các nghị sĩ, dân biểu CH cắt hết trợ cấp của dân Mỹ, bao nhiêu vị sẽ tái đắc cử? (Câu trả lời: zero. Cho nên sẽ không có ông bà CH nào làm chuyện điên này)
2. Đố quý vị biết tại sao TT Trump phải tặng quà cho tỷ phú? (Câu trả lời: vì ông Trump đắc cử nhờ phiếu của 63 triệu... 'tỷ phú'!)
Thật ra, 1.400 tỷ thâm thủng là cách tính phần lớn dựa trên tình trạng kinh tế hiện hữu, mà không kể đến việc kinh tế sẽ tăng trưởng và tiền thuế thu vào sẽ tăng như trong các cuộc giảm thuế của ba vị tổng thống vừa nêu trên.
Chỉ số chứng khoán tăng vùn vụt từ ngày ông Trump đắc cử tổng thống chính vì các doanh gia tin tưởng giảm thuế sẽ đưa đến tăng trưởng kinh tế mạnh, tất cả các công ty sẽ lớn mạnh và lời to.

4. LUẬT THUẾ MỚI KHÔNG CÔNG BẰNG
Có người cho rằng luật mới không công bằng, bắt những người đi làm cật lực lãnh lương cao như chuyên viên điện toán, hay bác sĩ, phải trả thuế tới 37% trong khi các nhà đầu tư giàu có, làm biếng chẳng làm gì, ăn không ngồi ngáp bỏ tiền vào một công ty có lời, chỉ đóng thuế có 21%. Những người đưa ra lập luận này rõ ràng chưa bao giờ làm chủ công ty nào.

Thực tế, ông nhà giàu ‘làm biếng’ chủ công ty này phải đóng thuế tới hai lần, có thể ba lần không chừng: lần thứ nhất, đóng 21% trong lợi nhuận của công ty (corporate income tax), lần thứ hai đóng 37% trên số tiền lương hay tiền thưởng được công ty chia lại cho ông (individual income tax), và lần thứ ba, nếu cổ phiếu công ty tăng giá hay có chia cổ tức, lại phải đóng thêm 20% thuế trên lợi nhuận đầu tư (capital gain tax).
Ông bác sĩ chỉ đóng có một lần thuế.
5. CÁC CÔNG TY LẤY QUYẾT ĐỊNH ĐẦU TƯ CHỈ VÌ MUỐN CÓ LỜI, KHÔNG ĂN THUA GÌ ĐẾN THUẾ
Những người đưa ra lập luận này hiển nhiên chưa bao giờ làm kinh doanh. Các doanh gia luôn luôn coi vấn đề thuế là then chốt. Cong lưng làm cho có lời nhiều để rồi Nhà Nước lấy thuế hết thì ai dại gì làm nữa.
Hiện nay, các công ty Mỹ có gần 3.000 tỷ đô tiền mặt. Thay vì đầu tư vào hãng xưởng thì họ để tiền trong các ngân hàng tại các nước gọi là thiên đường thuế như Bahamas, Ireland,… Tại sao? Không phải vì họ thiếu tưởng tượng, có tiền mà không biết làm gì để sinh lời, nhưng mà vì TT Obama suốt ngày hăm dọa tăng thuế công ty, nên họ sợ mang tiền về đầu tư tại Mỹ sẽ phải đóng thuế đến tắt thở. Để tiền đó, chờ cơ hội đầu tư tại xứ chậm tiến nào đó, có lời cất ở những nơi ít thuế nhất, không dại gì đem về Mỹ cho TT Obama chặt chém.
Một điểm đặc biệt của thuế mới: những số tiền đó có thể chuyển về nước và chịu thuế khoảng 10%. Biện pháp mới này sẽ khuyến khích các đại công ty Mỹ mang tiền lời về Mỹ đầu tư lập hãng xưởng, tạo công ăn việc làm cho Mỹ, nhất là khi thuế lợi nhuận công ty đã giảm mạnh, còn có 21%.
Phải nói ngay, biện pháp giảm thuế này tự nó chưa đủ để các đại công ty mang tiền về Mỹ, vì còn một lý do nữa họ không muốn đầu tư tại Mỹ: những thủ tục, luật lệ hành chánh cực kỳ nặng nề và tốn kém của Mỹ, trong đó có những luật lệ chi tiết liên quan đến bảo vệ môi sinh, hâm nóng địa cầu, quyền lợi nghiệp đoàn,... Chính quyền Trump đang lặng lẽ cắt giảm hàng ngàn luật lệ thủ tục này cũng vì mục đích khuyến khích các công ty này trở về Mỹ thôi.

6. QUA 2027, THUẾ SẼ TĂNG LẠI
Có người hô hoán thuế của 53% dân (hầu hết nghèo và trung lưu), sẽ tăng lại vào năm 2027. Cũng vẫn là chuyện hù dọa.
Thuế xuất cá nhân trên có hiệu lực tới 2025, tới khi đó quốc hội sẽ quyết định tiếp tục giữ nguyên, hay tăng hay giảm, tùy tình hình kinh tế và chính quyền khi đó. Ngay bây giờ không ai biết chuyện gì sẽ xẩy ra.
Mức thuế được giảm mỗi năm sẽ bớt vì lợi tức thiên hạ tăng. Tới năm 2027, nếu vẫn giữ thuế xuất mới này, theo Washington Post, dân có lợi tức $75.000 sẽ bị tăng thuế 4%; dân với lợi tức $30.000 sẽ bị tăng tới 25%. Điều WaPo không viết là cho dù tăng như vậy, thì mức thuế vẫn thấp hơn khấu trừ tiêu chuẩn, tức là những người này vẫn chẳng phải đóng thuế gì hết, hoặc có phải đóng, thì số tiền phụ trội cũng không đáng kể. Theo Tax Policy Center, những người có lợi tức $75.000 sẽ phải đóng thuế ở mức $30 cao hơn mức của 2017! Mười năm nữa mới tăng ba chục đô!
Cái mánh gian của TTDC là chỉ viết "tăng thuế", để hù dọa nhưng không dám ghi rõ con số thật.

7. GIẢM THUẾ KHIẾN 13 TRIỆU NGƯỜI MẤT BẢO HIỂM
Giảm thuế hay không, chẳng ảnh hưởng gì đến bảo hiểm y tế hết. Chỉ là trong luật thuế mới, có điều lệ đặc biệt hủy bỏ việc đóng thuế phạt nếu không có bảo hiểm y tế.
Một khi không bị phạt, nhiều người, nhất là giới trẻ cảm thấy mình khỏe mạnh, sẽ không mua nữa. Họ không có bảo hiểm vì tự ý không muốn mua chứ không ai không cho họ mua như phe cấp tiến ám chỉ một cách thiếu lương thiện khi dùng danh từ ‘mất’. Không muốn mua bảo hiểm khác rất xa với 'mất' bảo hiểm. Chưa kể con số 13 triệu chỉ là giả tưởng, vì thật sự chẳng ai biết bao nhiêu người sẽ không mua bảo hiểm.
Trên phương diện kinh tế, việc không bắt buộc phải mua bảo hiểm sẽ chặn đứng một phần các mưu toan tăng phí bảo hiểm của các hãng bảo hiểm. Lý luận giản dị như abc: bắt thiên hạ mua, các hãng tha hồ tăng giá, thiên hạ không trốn đi đâu được. Trốn qua hệ thống Obamacare thì kẹt vì các hãng bảo hiểm bỏ Obamacare hàng loạt vì lỗ quá. Không bắt thiên hạ mua, tăng giá họ sẽ không mua nữa, các hãng bảo hiểm muốn bán, phải hạ giá thôi.
Có người nói sẽ có nhiều người bị ‘mất’ bảo hiểm thật vì bảo phí cao quá họ không mua nổi nữa. Ở đây có vài điểm những người chỉ trích không nói tới: 1) như vừa bàn, bảo phí có nhiều triển vọng sẽ giảm chứ không tăng, 2) luật Nhà Nước trợ cấp mua bảo hiểm vẫn chưa bị hủy bỏ, do đó, Nhà Nước vẫn trợ cấp tiền mua bảo hiểm nếu cần, và 3) số người thực sự không thể mua bảo hiểm sẽ rất nhỏ.
xxx

Tóm lại, giảm thuế có lợi cho 85% dân đang phải đóng thuế, ngoài ra chẳng ảnh hưởng gì đến những người 'nghèo' hồi nào đến giờ không đóng thuế gì hết. Thế nhưng ta thấy trên TV và báo toàn là chỉ trích và sỉ vả. Tại sao? TTDC chiả tay la hoảng “chúng ta chỉ được trừ có vài ngàn trong khi Bill Gates được trừ vài triệu, bất công quá!”. Hay là "triệu phú được cắt thuế nhiều quá, ai đóng tiền foodstamps cho tôi?".
Trong mục đích đánh phá TT Trump, TTDC và phe cấp tiến cố tình khai thác, kích động cái tính ỷ lại, tham lam, so bì, ganh tỵ, trong bản tính mỗi người. Để rồi giảm thuế cho dân vẫn là cái tội.
Đọc TTDC, người ta có cảm tưởng là mấy anh ‘nhà giàu’ đều là những tay ma quỷ hắc ám chuyên cướp của giết người chiếm đoạt tài sản thiên hạ, do đó chúng cần phải bị đè ra trấn lột hết tiền bạc của cải, trả lại cho dân cùng đinh hay dân nằm nhà chờ oeo-phe. Cứ ‘giàu’ là đã có tội rồi. Nghe hao hao như Mao và Hồ đang nói chuyện.

Sự thật khác xa. Hầu hết dân ‘nhà giàu’ ở Mỹ đều là những người tài giỏi, cật lực làm việc (người giàu nhất thế giới, Jeff Bezos, chủ Amazon, với gia tài 100 tỷ đô, vẫn làm việc không dưới 14 tiếng một ngày). Phần lớn họ từ hai bàn tay trắng đi lên. Không ai là thành phần ăn cướp, cũng chẳng ai làm giàu nhờ tham nhũng kiểu các quan đỏ. Tại sao họ chịu khó và thông minh nên giàu có là ta phải tìm cách lấy bớt tiền của họ? Nhờ những ‘nhà giàu’ sở hữu đủ loại đại công ty này mà chúng ta mới có công ăn việc làm. Hãy nghĩ lại xem Amazon hay Apple, họ đã cung cấp bao nhiêu trăm ngàn jobs cho thiên hạ? Theo phe cấp tiến, có lẽ phải đánh thuế cho tới khi họ phá sản, trở lại nghèo như quý độc giả và kẻ này thì mới là công bằng. Bình đẳng trước chén bo bo của CS.
Còn nói về những người chẳng làm gì, nhưng giàu vì hưởng gia tài, thì câu hỏi là gia tài đó từ đâu ra? Có phải bố mẹ hay ông bà của họ cầy cuốc mà ra không? Quý vị đi làm cật lực, muốn có càng nhiều tiền để lại cho con cháu càng tốt. Đến khi quý vị đi theo các cụ, người ta nhẩy đến lấy hết gia tài để lại cho con cháu quý vị vì không phải tiền chúng làm ra. Quý vị nào ủng hộ ý kiến này xin mời ủng hộ đảng DC.

Cuộc tranh cãi về thuế hiện nay giữa hai khối DC và CH tóm lại chỉ phản ảnh hai cái nhìn khác biệt: DC nhìn thuế như công cụ tạo bình đẳng xã hội bằng cách tái phân phối lợi tức, lấy tiền nhà giàu để trợ cấp cho nhà nghèo, khiến cả nước nghèo ngang nhau (mục đích 3); CH nhìn thuế như công cụ tăng trưởng kinh tế, giảm thuế nhà giàu và công ty để họ đầu tư vào kinh tế khiến cho cả nước giàu lên (mục đích 2). Ở đây, hình ảnh quen thuộc là cái bánh pizza: một là chia cái bánh hiện có ra cho đồng đều hơn, mỗi người đều có phần, nhưng cái phần đó mỗi ngày mỗi nhỏ đi; hai là làm cho cái bánh đó lớn ra, phần mỗi người không đồng đều nhưng mỗi người đều thấy phần của mình lớn ra.
Chống đối là điều dễ hiểu. Điều khó chấp nhận là những lập luận xuyên tạc thiếu lương thiện, dùng lời lẽ dối trá lừa gạt những người ít hiểu biết.
Rất có thể đây là canh bạc vĩ đại của đảng CH. Cải tổ thuế thành công, DC không có hy vọng nắm quyền ít nhất cho tới năm 2024. Nếu cải tổ thất bại, không mang lại phát triển kinh tế, công ăn việc làm cho dân thì hậu quả cho CH có thể thấy ngay vào cuộc bầu cử năm tới vì dân Mỹ không đủ kiên nhẫn chờ năm ba năm xem tác động thực sự của giảm thuế ra sao.
Tất cả các nghị sĩ và dân biểu DC, không có một người nào biểu quyết phê chuẩn luật thuế mới. Bà Nancy Pelosi, lãnh tụ khối DC tại Hạ Viện, tuyên bố “Đây là tận thế!”. TTDC nhất loạt đả kích và truyền thông tỵ nạn ta chăm chú thông dịch.

Một câu đố vui nữa cho quý vị:
Đố quý vị biết qua năm 2018, những người chống đối này sẽ làm gì?

Câu trả lời: sẽ không có tới một người xuống đường biểu tình đòi thu hồi luật thuế mới, ngoan cố đòi đóng mức thuế cao như cũ. Tất cả, từ bà Pelosi tới các cụ tỵ nạn, sẽ rất bận điều nghiên luật mới thật kỹ để xem mình có thể trừ được bao nhiêu tiền thuế. Chửi thì chửi, bớt được đồng nào vẫn cố lấy cho bằng được!
Trần Việt Hải FB

Tính cách pháp lý và sự hữu dụng của bức tường biên giới --- (Tác giả: Bs Nguyễn Thượng Vũ)

Thưa các anh chị, Thưa anh BS Tích
Anh BS Tích yêu cầu tôi đích danh nên tôi đành phải cố gắng đưa ra những ý kiến hết sức thô thiển của tôi. Đây là những ý kiến của cá nhân tôi mà thôi, với các inherent limitations của nó.
Tôi xin bàn về 3 vấn đề:
1) Cái tường có hợp pháp và hợp tình hay không?– Legal and legitimate or not?
2) Cái tường tính xây có công hiệu không?
3) Cái tường tính xây có cần thiết hay không?
1-Cái tường có legal và legitimate hay không?
Cái tiêu chuẩn căn bản trên quốc tế pháp về định nghĩa 1 quốc gia là quốc gia đó có kiểm soát được lãnh thổ của quốc gia đó hay không? Nếu không kiểm soát được lãnh thổ thì không thể nào hoàn toàn là 1 quốc gia độc lập được. 
Một Quốc gia độc lập có quyền và có trách nhiệm kiểm soát tất cả các người ngoại quốc muốn vào sinh sống trên lãnh thổ của họ. Vấn đề này vô cùng quan trọng cho chính phủ của TT Trump về phương diện Pháp Lý.
(According to international law, a key criteria for statehood involves a government’s control over clearly delineated borders. This standard has become increasingly relevant in the United States amid an ongoing debate over President Donald Trump’s proposed construction of a wall along the Mexican frontier to curb the flow of illegal immigration into the country.)
2-Muốn biết cái tường có công hiệu hay không thì phài nhìn vào 2 cái tường trong thời gian lịch sử cận đại:
1-Cái tường đang có tại biên giới Do Thái và các nước lân cận - Và bức tường Berlin vừa sụp đổ.
Cái tường Do Thái gồm có 2 phần chính: Giữa Do Thái và Ai Cập và cái Tường phía Bắc miền West Bank.
1.1-Cái Tường giữa Do Thái và Ai Cập khởi sự xây cất vào năm 2010 và hoàn tất năm 2017. Cái tường này dài 250km và được xây với sự cộng tác và đồng ýcủa Ai Cập.
Trong năm 2010 khi khởi sự xây cất, mỗi tháng có 1500 di dân bất hợp pháp vào Do Thái. Tất cả năm 2016, có 11 người di dân bất hợp pháp.Trong năm 2017 người di dân bất hợp pháp vào Do Thái là Zero.
1.2-Bức Tường xây tại West bank dài 720 km, được xây cất từ năm 2000 tới 2003.Trong thời gian xây cất này, có 70 vụ khủng bố, nổ bom làm chết 300 người công dân Do Thái, con số Palestinians bi chết không rõ, nhưng nhiều hơn nhiều.
Từ năm 2003 tới 2006, có tất cả 12 vụ khủng bố qua bức tường, thiệt hại sinh mạng không đáng kể về phía do thái. 
Về sau này thì các cuộc khủng bố phần lớn là bắn hoả tiễn vào Do Thái chứ không có khủng bố qua bức Tường nữa, hoặc rất lẻ tẻ và không gây thiệt hại đang kể. 
Có 4 trường hợp di dân bất hợp pháp nhưng bị bắt lại ngay. Như vậy bức tường miền West Bank đã làm tiết kiêm sinh mạng cả người Palestinians lẫn Do Thái.
2-Bức tường Berlin được xây vào năm 1961, sau vụ Cuba Missiles.
Nó được xây để ngăn cấm người Đông Đức (và 1 số người Poland, Nga) trốn vùng Cộng sản sang Tây Đức. Ít ai biết là Đảng Dân Chủ của TT Kennedy đưa ra những tín hiệu ngoại giao để Nga Soviet xây bức tường này.
 Tín hiệu được 1 người thân cận của TT Kennedy là ông Thượng Nghĩ Sị Fulbright của Tiểu Bang Arkansas đã đưa tín hiệu này cho Nga Sô Viết, để họ hoàn toàn tự do xây Tường Berlin.
(On 30 July 1961, two weeks before the erection of the Berlin Wall, Fulbright said in a television interview, "I don't understand why the East Germans don't just close their border, because I think they have the right to close it. McGeorge Bundy sent the press coverage of Fulbright's interview to the President with a comment about "the helpful impact of Senator Fulbright's remarks." Kennedy subsequently refused to distance himself from Fulbright's observation, which suggests that he asked Fulbright to make this statement as a way of signaling to Soviet leader Nikita Khrushchev that the building of a wall would be viewed by the United States as an acceptable way of defusing the Berlin Crisis.[23] Wikipedia)
Ông TNS Fulbright là nhân vật hết sức quan trọng mấy chục năm trong thế kỷ trước. Ông ta có 1 học bổng của bộ ngoại giao Hoa Kỳ mang tên ông mà nhiều bạn thân của tôi đã sang Hoa Kỳ học và tu nghiệp trong chương trình Fulbright này. 
Ông Fulbright là người thù ghét Việt Nam rất nhiều. Ông ta đáng lẽ được làm Tổng Trưởng Ngoại Giao của TT Kennedy, nhưng vì nhiều người chống đối ông ta về lập trường chống Việt Nam nên cuối cùng Dean Rusk được chọn làm Tổng Trưởng Ngoại Giao. 
Ngày 30 tháng 4 , 1975, khi báo chí phỏng vấn Fulbright nghĩ sao về việc miền Nam thất thủ thì ông ta trả lời: Tôi sẽ không buồn gì hơn khi thấy đội banh football của Đại Học Arkansas thua đội banh football của Đại Học Texas.
(In April 1975, as Hanoi's and the Khmer Rouge's murderers began their work, former Sen. William Fulbright said that he was no more depressed by Saigon's fall "than I would be about Arkansas losing a football game to Texas." Los Aneles Times.)
Mục Đích của bức tường Berlin khác hẳn. Nó được xây ra để ngăn cấm dân Đông Đức thoát ra khỏi vùng Cộng Sản. (chứ không phải ngăn cấm di dân bất hợp pháp vào east Berlin. Nó đứng vững ngót 30 năm cho tới năm 1989. 
Có hơn 100 người Đông Đúc bị bắn chết khi muốn thoát khỏi Đông Đức. Ngoài ra còn có mìn đặt dưới đất khi đi qua biên giới. Một số rất ít người Đông Đức thành công nhờ ở sự đồng loã của Công An Biên Giới.
Trong tất cả Cộng Đồng Việt Nam được Hà Nội gửi sang Đông Đức làm nhân công trước năm 1989, không có một người nào vượt qua được bức Tường này trước khi nó xụp đổ. Như vậy ta có thề kết luận là bức Tường Berlin hữu hiệu.
3- Cái Tường Xây có cần thiết hay không?
Đây là vấn đề mà các người như tôi rất khó nghĩ. Thật tình ra, với số tiền 5 billion, nay rút xuống 2.3 billion thì nó chỉ bằng 20% số tiền mà xã hội Hoa Kỳ phải chi tiêu hàng năm cho các người di dân bất hợp pháp. 
Việc các người di dân này chỉ làm các công việc các công dân Hoa Kỳ không chịu làm, không hoàn toàn đúng.
Người ta ước lượng là chính phủ Liên Bang phải tiêu từ 13-15 billion $ mỗi năm cho các di dân bất hợp pháp. 
Đại đa số họ không đi làm, chỉ ăn tiền an sinh Xã hội và lãnh food stamps. 
Các người di dân này tập trung tại California, Texas, Arizona, Colorado, nên ảnh hưởng của họ không quan trọng mấy tới các công dân Hoa Kỳ Miền Bắc.
 Các vụ án mạng, bắn chết người, bán narcotics, giết người phần lớn xẩy ra tại các tiểu bang gần biên giới, nên không có tác động gì mấy đến người Mỹ da trắng sống tại các Tiểu Bang Khác. Ảnh hưởng các người di dân bất hợp pháp chưa lan tràn khắp nước Mỹ, có lẽ phải tới 20 năm nữa thì mới có tác động tinh thần.
Lúc đó thì dân số bất hợp pháp này lên tới 50-60 triệu người và lúc đó quá muộn, không ai làm gì được. 
Mấy chục năm nay, từ thời Tổng Thống Kennedy, người ta cũng biết vấn đề cư dân bất hợp pháp là một vấn đề cần phải giải quyết, nhưng chẳng có Tổng Thống nào chịu hay có can đảm giải quyết cả. 
Có người trên Forum dùng câu: They just kick the can down the road. Câu này rất đúng. Nếu muốn chặn đứng di dân bất hợp pháp thì phải có bức Tường, dưới nhiều hình thức đa dạng của nó.
Muốn làm việc này thì thế nào cũng có những người là nạn nhân rất tội nghiệpcủa vụ shutdown Đóng Chính Phủ như chúng ta hiện có. Như Arnold Schwarzenegger nói trong phim The Terminator: in every important decision, there will be always collateral damages..
Tôi ước mong Chính Phủ Hoa Kỳ và Thượng Viện Hoa Kỳ sẽ có những biện pháp làm giảm tối đa các collateral damages này.
Thirty senators signed on to reintroduce legislation that would guarantee federal employee back pay at the end of the partial government shutdown. The first bill was passed unanimously in the Senate prior to the shutdown taking effect, but expired without the House taking action.(như vậy ta biết ai muốn thật tình giúp đỡ các công chức không được lãnh lương. ) “Federal workers are dedicated public servants who simply want to do their jobs on behalf of the American people. They shouldn’t continue to suffer — working dangerous jobs without knowing when their next paycheck may come, or being forcibly furloughed and unable to carry out their mission — because of extreme partisan gamesmanship,” said Sen. Ben Cardin, D-Md.
Ông TT Trump là người dám làm những gì không có ai tiền nhiệm dám làm.
Và vì đó, các chính trị gia professional ghét ông ta. Xưa nay không ai dám đụng tới Âu Châu, tới Canada, tới Mexico và tới Trung Cộng cả. 
Khi TT Trump đặt vấn đề chủ quyền bị Trung Cộng ăn cắp, khi ông ta đặt vấn đề tariffs với Trung Hoa thi các pundits, các Nobel Prize winners kêu ầm lên, bảo thằng này điên rồi mà dám dụng với Trung Cộng.
 Trung Cộng mà không buôn bán với Mỹ thì thị trường Mỹ sụp đổ !!! Trung Cộng mà rút tiền ra thì Thị Trường Mỹ sụp đổ. Các pundits đó, các chuyên viên kinh tế đó, các Nobel prize winners đó quên một điều căn bản:
Trước khi Nixon sang Trung Hoa năm 1972, trước khi Mỹ giao dịch buôn bán với Trung Cộng, thì Mỹ vẫn, đã là bá Chủ Hoàn Cầu rồi. Tại sao lại tự kỷ ám thị như vậy?
Và tôi phải xin lỗi BS Tích vì chấm dút bài viết nơi đây và cũng không đưa ra 1 giải pháp tốt cho vấn đề này. Thật tình ra nếu tôi có tài, nếu tôi có giải pháp hay, thì ông TT Trump đã mời tôi vào White House làm Tổng Trưởng rồi.
Rất thân mến.
Nguyễn Thượng Vũ
PS: tôi viết bài này là chạm vào phạm vi chuyên môn về Chính Trị Học của hai người mà tôi vô cùng quý mến và kính phục: Anh BS Dương Hồng Mô và bình luận gia Vũ Linh.
Anh BS Dương Hông Mô năm nay 89 tuổi. Anh là người bạn thân tình của cả gia đình tôi, từ anh BS Nguyễn Hoài Đức đến tôi. Anh Mô cũng là em ruột của cụ Dương Hồng Chương là Phó Cao Uỷ Việt Nam tại Pháp, phụ tá và bạn thân của Hoàng Thân Bửu Lộc.
Thân phụ của Vũ Linh là một đàn anh mà tôi hết sức kính trọng, cụ đã từng nắm chức vụ rất quan trọng Miền Nam. Bây giờ cụ sống yên ổn tại nhà, không tham gia sinh hoạt chính trị nữa, nên tôi tôn trọng privacy của cụ.
Ước mong Guru Mô và Vũ Linh chỉ bảo thêm
 Nguyễn Thượng Vũ

Wednesday, January 16, 2019

Một doanh nhân Úc gốc Việt muốn tìm mẹ ruột sau hơn nửa thế kỷ bặt tin - Tâm An / Người Việt

Ông Vũ Khắc Tâm (phải) và ông Xuân Vũ tại tòa soạn báo Người Việt để đăng tin tìm mẹ ruột. (Hình: Tâm An/Người Việt)
Tâm An/Người Việt
WESTMINSTER, California (NV) – Trưa Thứ Năm, 10 Tháng Giêng, một người đàn ông ngoài 50 tuổi, đến tòa soạn báo Người Việt cùng người chú họ của mình, để đăng tin “Tìm mẹ ruột.”
Người đàn ông đó tên là Vũ Khắc Tâm, sinh năm 1967, cha là ông Vũ Văn Thạch và mẹ là bà Lâm Thị Sợi. Ông Tâm hiện đang sống tại thành phố Melbourne, Australia, là giám đốc điều hành một công ty tư vấn quản lý doanh nghiệp tại Australia.
Hy vọng câu chuyện về hành trình hơn hai năm tìm manh mối về mẹ ruột của ông Tâm sẽ được độc giả truyền đi xa hơn nữa, để ông tìm thấy mẹ ruột của mình trong một tương lai gần.
Ngược dòng thời gian
Tháng Sáu năm 1979, ông Thạch và bà Sợi đưa con trai, là Tâm, và một người con gái nữa vượt biên và định cư tại Úc. Trong suốt mấy chục năm lớn lên cùng cha mẹ, Tâm cũng như cô em gái của ông không hề biết rằng họ là con nuôi.
Cho dù vợ ông Tâm, bà Cherilyn Tillman, đã hơn một lần thắc mắc với ông rằng, bà không thấy một điểm nào giống nhau về hình dáng bên ngoài giữa ông và cha mẹ ông. Nhưng ông không mảy may nghi ngờ về điều đó, bởi ông cho rằng: “Cha mẹ tôi đã rất yêu thương chúng tôi, dạy dỗ cẩn thận và cho ăn học nên người như bất kỳ cha mẹ nào khác. Tôi không có lý do gì để nghĩ rằng tôi không phải là con đẻ của cha mẹ tôi.”
Bà Lâm Thị Sợi đang bế bé trai đặt tên là Vũ Khắc Tâm, 
hình chụp vào khoảng năm 1968 khi bé Tâm được 1 tuổi.
(Hình: Nhân vật cung cấp)
Bí mật tình cờ được hé mở, từ ý định làm gia phả dòng họ
Năm 2000, ông Thạch, người vẫn được ông Tâm xem là cha ruột của mình, qua đời.
Năm 2013 đến phiên bà Sợi, người ông Tâm gọi bằng mẹ, cũng mất.
Tuy nhiên, bí mật vẫn không được tiết lộ ngay cả khi họ qua đời. Bí mật đó có thể sẽ mãi mãi đi vào dĩ vãng, nếu như không có việc vợ ông Tâm đưa ra ý định làm gia phả. Việc làm gia phả là việc mà bà Tillman đã từng làm cho gia đình phía nhà bà, nay bà muốn làm cho gia đình phía ông Tâm.
Cuối năm 2016, ông Xuân Vũ, em trai ông Thạch, từ California sang Úc du lịch và thăm gia đình ông Tâm. Nhân dịp này, vợ ông Tâm bèn ngỏ ý muốn xét nghiệm DNA của ông Xuân và ông Tâm để làm gia phả. Kết quả thử DNA đã thật bất ngờ: Ông Tâm và ông Xuân không có phần trăm nào trùng khớp về DNA với nhau.
Ông Tâm kể: “Lúc đó khoảng 10 giờ đêm bên Úc, khi vợ tôi đọc email về kết quả thử DNA, bà ấy đã nói ngay cho tôi biết rằng, DNA của tôi và chú Xuân hoàn toàn khác nhau. Tôi vô cùng sửng sốt và ngạc nhiên. Tôi thông báo cho chú Xuân và hỏi chú về việc liệu tôi có thể là con nuôi, thì chú cũng không biết gì về chuyện này.”
Ông Xuân cho biết: “Khi Tâm báo tin DNA của tôi và Tâm không có phần trăm nào trùng khớp nhau, tôi vẫn không tin rằng Tâm và tôi không có quan hệ huyết thống. Tâm bèn làm thêm xét nghiệm DNA cho một bà chị ruột tôi, hiện đang ở Việt Nam nữa. Kết quả cho thấy rằng DNA của tôi và chị tôi thể hiện quan hệ huyết thống, còn của Tâm thì không, khi ấy tôi mới tin.”
“Điều đó làm tôi rất bất ngờ, chúng tôi chưa bao giờ nghĩ Tâm là con nuôi của anh trai tôi. Vì thời điểm sau cuộc di cư vào Nam năm 1954, chúng tôi thất lạc nhau hơn 10 năm, khi tôi gặp lại anh trai tôi, thì hai vợ chồng họ đã có cháu Tâm rồi, nên không ai mảy may nghi ngờ gì. Riêng cô em gái của Tâm, anh chị nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi sau năm 1975 thì chúng tôi biết, nhưng bản thân cô ấy thì không hề biết, cho tới khi Tâm nói ra thời gian gần đây,” ông nói thêm.
Vậy cha mẹ ruột ông là ai, vì cớ gì mà họ phải cho ông đi làm con nuôi? Giờ này họ ra sao, còn sống hay đã mất? Những câu hỏi đó đã liên tiếp xuất hiện trong đầu ông Tâm, khiến ông quyết định sẽ đi tìm cha mẹ ruột của mình, dù rằng khi ấy, ông không biết nên bắt đầu từ đâu, vì cha mẹ nuôi của ông đều đã qua đời.
Tìm thấy Giấy Chứng Sanh năm 1966
Ông Tâm không có gì ngoài tờ giấy khai sinh mà trước giờ cha mẹ nuôi ông đã làm cho ông. Bằng cách nào đó, tờ giấy khai sinh chứng nhận rằng ông là con ruột của ông Thạch và bà Sợi, sinh ngày 10 Tháng Giêng năm 1967 tại một địa chỉ ở Mỹ Tho, Tiền Giang ngày nay.
Giấy Chứng Sanh năm 1966 của người mẹ ruột Bùi Thị Mão khi trao 
con trai Bùi Duy Tân mới hai ngày tuổi cho bà Lâm Thị Sợi nuôi. 
(Hình: Nhân vật cung cấp)
Ông dự tính sẽ về Việt Nam và đi tới Mỹ Tho, lần theo “dấu vết” tờ giấy này, vì nơi đăng ký giấy khai sinh của ông là ở xã Tân Mỹ-Chánh, quận Châu Thành, tỉnh Định Tường cũ, nay là ở Mỹ Tho, Tiền Giang.
Vào Tháng Tư năm 2017, khi về tới Sài Gòn, ông Tâm đã đem chuyện này để hỏi tất cả những người họ hàng tại đây. Trong số đó có một người họ hàng phía mẹ nuôi ông Tâm, tên là bà Đính, hiện đang sống tại quận Tân Bình, Sài Gòn. Chồng của bà là người em họ của bà Sợi.
Bà Đính kể rằng, trước khi đi vượt biên vào năm 1978, bà Sợi đã đưa cho gia đình bà Đính một Giấy Chứng Sanh. Bà Sợi dặn họ phải giữ kỹ, không được cho ai biết. Sau này nếu như ông Tâm vô tình biết được và muốn quay về Việt Nam tìm lại mẹ ruột, thì có tờ giấy này để tìm.
Bà Đính còn cho biết, chỉ có ông Đính chồng bà mới là người biết rõ về chuyện này nhưng ông Đính đã mất.
Định cư ở Úc từ năm 1978 tới năm 2016, gia đình ông Tâm đã không hề trở về Việt Nam cũng như liên lạc với gia đình bà Đính, vì thế mà ông Tâm đã không có cơ hội biết được bí mật này. Cho tới ngày tình cờ phát hiện ra ông Tâm là con nuôi, thì bà Đính mới đưa cho ông Tâm tờ Giấy Chứng Sanh quan trọng này.
Giấy Chứng Sanh ghi rõ bé trai tên là Bùi Duy Tân, được sanh vào hồi 22 giờ ngày 31 Tháng Mười năm 1966 tại Nhà Bảo Sanh Hạnh Phúc, số 41/283 Ấp Đồng Tâm 1, Thông – Tây – Hội (thuộc quận 11, Gò Vấp ngày nay). Trên Giấy Chứng Sanh không ghi tên cha, chỉ có tên người mẹ là bà Bùi Thị Mão, sinh năm 1951, làm nghề nội trợ và ngụ tại Thông – Tây – Hội (thuộc quận Gò Vấp, Sài Gòn hiện nay). Bà mụ đỡ là Vũ Thị Dung cũng chính là người ký tên vào Giấy Chứng Sanh này. Giấy Chứng Sanh được lập vào ngày 2 Tháng Mười Một, năm 1966.
Đó là kỷ vật, cũng là manh mối duy nhất mà ông Tâm hy vọng dựa vào đây, có thể tìm thấy mẹ ruột ông.
Lời kể từ nhân chứng duy nhất còn sống
Sau hơn hai năm tìm kiếm, ông Tâm đã phải đi về Việt Nam bốn lần, một lần đi Ireland và hai lần sang Mỹ để tìm kiếm thông tin liên quan tới mẹ ruột của ông, thông qua những người anh em họ hàng với bà Sợi (mẹ nuôi ông Tâm) đã ít nhiều biết về chuyện cho-nhận con nuôi vào năm 1966.
Từ Giấy Chứng Sanh trên, có thể thấy bà Mão đã sanh con khi bà mới 15 tuổi. Vì lý do nào đó, đã không có tên người cha. Và cũng vì lý do bất đắc dĩ nào đó, bà đã phải cho con đi.
Giấy Chứng Sanh cũng cho biết nơi ông sinh ra là ở địa điểm thuộc quận Gò Vấp ngày nay, và bà mụ đỡ sanh và ký tên vào giấy này là bà Vũ Thị Dung. Nhưng ông Tâm cho biết: “Năm trước, tôi đã đi tìm gặp bà Vũ Thị Dung một lần, nhưng rất tiếc là bà không nhớ gì cả, hiện nay bà cũng không còn sống nữa. Nhà Bảo Sanh Hạnh Phúc hiện nay cũng không còn.”
Ông Vũ Khắc Tâm và bà Lâm Thị Sợi chụp vào năm 2007. 
Bà Sợi qua đời vào năm 2013 nhưng không tiết lộ việc ông Tâm là con nuôi. 
(Hình: Nhân vật cung cấp)
Trong số những người bà con mà ông Tâm tìm gặp, có một người chị họ của bà Sợi, tên thường gọi là Thăng, hiện đang sống ở San Jose. Bà Thăng được cho là nhân chứng duy nhất còn sống, đã chứng kiến giây phút mẹ ruột của ông Tâm giao con trai mình cho bà Sợi vào năm 1966.
Mặc dù đã 83 tuổi nhưng bà Thăng còn khá minh mẫn.  Ông Tâm đã gặp bà vào Tháng Chín năm 2017. Bà Thăng đã thuật lại câu chuyện cho ông Tâm nghe như sau:
Bà Thăng cùng một người em họ khác tên là Luật (hiện đã qua đời) tới bệnh viện sản khoa Từ Dũ ở Sài Gòn để thăm bà Sợi. Khi đó bà Sợi 39 tuổi, vừa trải qua đợt giải phẫu cắt tử cung trong bệnh viện nên không thể có con. Trong lúc đang ngồi chờ đợi để được vào thăm bà Sợi, có một cô gái trẻ, khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp, đã đến gần và hỏi họ có muốn nhận nuôi một bé trai (chính là ông Tâm) không? Điều kiện duy nhất để được nhận con nuôi là gia đình cha mẹ nuôi phải là người Công Giáo.
Cô gái trẻ cũng cho hai bà biết rằng, cô phải cho đứa bé đi vì cha cô là một viên chức lớn (ông trùm) của một nhà thờ nào đó ở quận 3 và do đó, con gái ông không thể có con rơi.
Sau đó, bà Thăng và bà Luật ẵm bé trai đến cho bà Sợi coi. Hai bà đã động viên khuyến khích bà Sợi nên nhận nuôi Tâm vì mẹ ruột của Tâm là một phụ nữ xinh đẹp và xuất thân từ một gia đình tốt. Bà Sợi đồng ý, nhưng yêu cầu người mẹ trẻ phải có Giấy Khai Sanh.
Người mẹ ruột của Tâm đã có Giấy Chứng Sanh và giao Tâm cho bà Sợi. Giấy Chứng Sanh đăng ký sau khi bé trai sinh ra được 2 ngày.
Bà Thăng cho biết, khi giao bé trai cho bà Sợi, ngoài mẹ ruột còn có một người đàn ông đi cùng. Bà Sợi có trao cho người mẹ ruột một số tiền nhỏ khi nhận con nuôi và yêu cầu giữ kín chuyện này, không được tiết lộ ra ngoài.
Khi đó, con gái lớn của bà Luật tên là Nhâm mới sinh con được ba ngày, nên bà Sợi đã gửi đứa bé trai đó cho bà Nhâm để nhờ giúp đỡ nuôi dưỡng bằng sữa mẹ.
Bà Nhâm hiện đang ở Dublin, Ireland. Đó là lý do ông Tâm bay sang Dublin, Ireland để gặp bà Nhâm và bà xác nhận sự việc “cho bú nhờ” trên là có thật. Ngoài ra bà Nhâm không biết gì hơn.
Thêm một lời kể khác
Theo bà Thăng, việc nhận con nuôi của bà Sợi là hết sức tình cờ. Nhưng bà Đính lại cho rằng việc nhận con nuôi không phải tình cờ mà là có sự sắp đặt từ trước.
Theo bà Đính, vào quãng thời gian năm 1966, bà Luật có một người bạn thân là một người lính, không rõ ông là quân nhân trong Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa hay Mặt Trận Giải Phóng Quốc Gia hay ở lực lượng nào khác. Người lính này đã có vợ con nhưng lại làm cho cô gái là Bùi Thị Mão mang thai khi cô mới 15 tuổi.
Biết rằng bà Sợi không thể có con, nên bà Luật đã dàn xếp việc cho-nhận con nuôi để tháo gỡ tình cảnh khó khăn cho bạn mình. Sự dàn xếp này chỉ có bà Luật, bà Sợi và ông Đính (chồng bà Đính) biết.
Khi ấy ông bà Đính đang sống ở quận 3. Còn bà Sợi, bà Luật và bà Nhâm khi đó cùng sống ở Chánh Hưng, quận 8, Sài Gòn. Nhưng hiện nay bà Sợi, bà Luật, ông Đính đều đã qua đời. Bà Nhâm thì chỉ cho bé trai bú nhờ sữa mẹ, chứ không biết gì về sự việc trên.
Tiếp tục hành trình đi tìm cha, mẹ ruột
Ông Tâm đã đi hàng chục Nhà Thờ Công Giáo ở quận 3 và quận Gò Vấp, kể cả nhà thờ dưới Biên Hòa Đồng Nai, để tìm xem có ai là bà Bùi Thị Mão hay không? Ông cũng đi khắp các giáo xứ lớn như nhà thờ Bùi Chu, Đồng Xá, Hà Nội để tìm kiếm thông tin về bà mẹ ruột. Ông còn xin các Cha cho ông được dán poster tìm mẹ trên nhà thờ, để mong tìm được mẹ. Ông cũng tìm kiếm xem có ai là “ông trùm” nhà thờ ở quận 3 vào năm 1966 hay không. Ông cũng đăng tin tìm mẹ trên báo Tuổi Trẻ ở Việt Nam trong 5 tuần liền.
Nhưng tất cả các cách có thể, đều không mang lại kết quả nào.
Ông đưa hồ sơ DNA của mình lên một trang web chuyên tìm gia phả tổ tiên, tên là: 23andme.com với hy vọng mong manh biết đâu có ai đó có DNA trùng với mình.
Hy vọng sau bài báo này, ai có thêm thông tin để giúp ông Vũ Khắc Tâm (Bùi Duy Tân) có thể tìm lại được cha mẹ ruột của mình xin vui lòng liên lạc với tòa soạn báo Người Việt hoặc trực tiếp với ông Tâm qua email: tamvu@me.com. (Tâm An)

Monday, January 14, 2019

Cuối Cuộc Hành Trình - Huỳnh Văn Của

Ông nằm yên nhìn qua khung cửa sổ. Bên ngoài tuyết đang rơi. Ông biết con mình vất vả lắm mới vượt qua 14 dặm đường để đến với ông. Ông không nhớ chuyện gì đã xảy ra và xảy ra bao lâu rồi. Ông mơ hồ nhớ lại lúc vừa ra khỏi phòng tắm lúc nửa đêm là cảm thấy choáng váng, nhói ngực rồi không biết gì nữa.
- Ba đang ở trong bệnh viện Hershey. Hôm nay là ngày thứ năm rồi.
Lúc nãy, khi mở mắt ra thì con ông đã cho biết ngay là ông bị xuất huyết não. Không thể giải phẫu vì vết thương nằm ngay trung khu thần kinh. Đã năm ngày hôn mê! Không hỏi và không cần con ông nói, ông cũng biết là đời mình chỉ còn tính từng ngày. Nhưng không ngờ ông còn tỉnh táo chi lạ. Lẽ ra phải đau, phải nhức đầu mà còn phải lâm vào tình trạng mất cảm giác toàn thân nữa mới đúng. Đằng này lúc con ông vừa vào thăm thì hai y tá vật lý trị liệu đã vực ông dậy cho ngồi xuống ghế nệm để giơ tay, búng cẳng. Mệt lã người và vô cùng vướng víu vì một chùm giây, nhợ được gắn, chọt khắp cả người, từ trên mũi xuống tận...vùng cấm địa! Biết trước sau gì ai cũng phải đến gia đoạn của cuối cuộc hành trình, nhưng trong hoàn cảnh này ông mới thấm thía câu " gánh nặng cho cả nhà "!
Ông trở đầu nhìn quanh phòng, rồi nhìn con. Như hiểu ý, con ông đến bên giường, đặt tay lên vai ông, nói:
- Ba yên tâm. Cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Con đã xin nghỉ làm hôm nay rồi. Còn má thì hôm qua đã ở đây suốt đêm. Hồi nãy em Dung tới đón về rồi.
Ông nghe nói vậy thì thấy thương vợ quá đỗi. Lần nào ông nằm bệnh viện bà cũng canh bên giường cả đêm. Khi ông bị té xe phải mổ lấy lá lách và rút máu bầm trong bệnh viện Sàigòn 40 năm trước và cho tới lần này cũng vậy. Nghĩ cũng lạ! Chỉ khi nào có chuyện cần nhờ nhau mới thấy tình và nghĩa vợ chồng thiêng liêng và nồng nàn làm sao! Bình thường thì không có ngày nào không càm ràm nhau, gây gỗ nhau. Nhưng lúc cạo gió, xoa đầu, bóp tay, nắn chân hoặc khi bệnh nặng liệt giường thì lại cuống quýt và phập phồng lo lắng đủ thứ. Ông biết mình nợ bà rất nhiều, nhứt là khi bà đang trơ trọi có một mình trên cõi đời vì mọi người thân bên bà đều đã quá cố. Thân tộc gần nhứt chỉ còn vài đứa cháu, là con của một người anh...họ! Chúng nó đều mồ côi cha lẫn mẹ. Bà theo chồng và chỉ biết có ông và đàn con năm đứa mà thôi. " Tui tứ cố vô thân. Chỉ có một mình ông và mấy đứa nhỏ thôi đó nha! " Nhớ lại câu " nũng nịu " của bà lúc cả nhà đoàn tụ nơi xứ lạ, quê người này, ông cảm thấy ấm lòng chi lạ. Dường như ông vừa thấy lại hình ảnh của một " mái tóc quá lưng lướt qua góc phố " của 60 năm về trước. Hình ảnh dù chỉ là trắng đen nhưng vẫn đẹp làm sao!...

...Ông có cảm giác như mình đã mở mắt nhưng sao không thấy gì cả ngoài những đốm lửa hừng hực nhảy múa trước mặt. Sau đó, ông thấy rõ ràng mình ngồi dậy được và nhìn thấy chính mình đang nằm trên giường bệnh. Cứ như bị mộc đè! Nhưng rõ ràng là ông nhìn thấy và nhận ra hết mọi người: vợ ông, đứa con trưởng, đứa con gái thứ tư và cả người bác sĩ với bộ đồ màu xám tro đang cúi xuống sát mặt mình. Ông muốn nói lời chào nhưng cổ họng dường như bị nghẹt và âm thanh thì vang vọng từ cõi nào đó thật xa xăm. Ông muốn nói với vợ là ông rất vui và hạnh phúc khi thấy bà vào thăm ông. Nhưng khi ông định nắm lấy tay vợ thì thấy mình chỉ như đang với vào khoảng không và ngực lại nhói từng cơn, còn đầu thì...co, giựt liên hồi. Nhức quá! Trời ơi! Sao nhức đầu quá! Ông la hét, quơ quào, dãy dụa rồi không còn thấy gì nữa ngoài những đóm lửa bây giờ đã trở thành tím lịm đang ngùn ngụt bủa vây trước mặt. Ngay sau đó thì lửa tắt. Tất cả bỗng trở thành một hố đen thăm thẳm...
- Ông ơi! Tỉnh dậy đi! Thấy trong người ra sao! Có đau nhức ở đâu không!? Nói đi tui xoa bóp cho.
Ông không biết mình đã mê đi bao lâu, nhưng bây giờ thì nghe văng vẳng như vợ đang nói với mình, nhưng khi quay đầu hướng về phía có tiếng nói thì sao không thấy gì cả mặc dù mắt đã mở. Ông không có cảm giác rõ rệt về những gì đang xảy ra chung quanh. Có lẽ mấy cái tế bào hình que và hình nón trong não chạm vào đâu thì nơi đó " chiếu phim " cho xem mà thôi vì ông có cảm giác như có người nào đó rờ trán rồi bóp tay, bóp vai, nhưng sao không trông thấy gì hết. Tất cả chì là một vùng tối mờ mịt.
- Nếu nghe tiếng con thì chớp mắt hay bóp tay con đi ba!
Thì ba đang mở mắt và đưa tay cho má mày nắm đây nè! Ông trả lời mấy lần nhưng con ông cứ đó cứ lập đi lập lại hoài câu nói đó. Ông bất chợt cảm thấy khó thở, nặng đầu nhưng ngay sau đó lại có cảm giác bềnh bồng, nhẹ tênh rồi thấy một vùng tối từ đâu đổ ập tới... Lần này thì ông mở mắt và nhìn thấy vợ đang ngồi bên giường, lần chuỗi Mân Côi. Trong góc phòng là con ông đang ngồi nói chuyện với ai đó qua điện thoại. Thấy ông mở mắt bà mừng rỡ cầm tay, rưng rưng. Ông bóp nhẹ tay bà.
- Ba tỉnh rồi nè con!
Ông nghe tiếng vợ nói với con mà thấy thương bà và con quá đỗi! Không muốn làm khổ vợ con nhưng cũng phải đành chịu! Con chắc phải nghỉ làm nữa rồi! Còn vợ có lẽ lo lắng quá nên tiều tụy thấy rõ. Ông muốn nói lời an ủi bà nhưng vẫn là tiếng khò khè trong cổ họng. Ông muốn bóp tay vợ để bà thêm an lòng nhưng sức lực đã biến đi đâu hết.
- Ông ơi! Ráng lên nha. Vợ chồng con Út nói sẽ chạy về thăm ông cuối tuần này đó! Bà con ở đây đều có vô thăm ông mấy bữa trước. Gia đình chị hai Liễu cũng có chạy lên nữa. Còn ông Tịnh, thằng Chiếu, thằng Bình đều có vô thăm ông hôm qua.
A! Cô " út điệu " của cả nhà! Cô con gái " rượu " hay nhõng nhẽo nhứt trong ba chị em. Còn ông bạn của thời Tổng Nha Công Vụ thì thân thiết từ hơn nửa thế kỷ nay rồi. Chắc là hai đứa bạn thân của thằng con trưởng đã chở ông ấy lên thăm mình đây. Đỗ Văn Tịnh! Phó nhòm của đội bóng bàn Tổng Nha Công Vụ thuộc Phủ Thủ Tướng của nề Đệ I Cộng Hòa, là một ông bắc kỳ vui tính và xuề xòa hết biết. Còn hai người bạn thân của con ông thì vui nhộn và kể chuyện tếu rất có duyên. Hai đứa làm ông nhớ lúc con ông đem ban nhạc về dợt trên căn gác lững hồi cuối thập niên 60. Đám bạn của con ông tiếu lâm hết mức. Hôm nào chúng ngủ lại sau khi dợt nhạc là cả nhà thức trọn đêm nghe bọn trẻ tán dóc rồi pha trò, cợt đùa không biết mệt. Hai đứa bạn của con ông- đều là dân  " đi mây về gió " thuở xưa- bây giờ cũng liếng thoắng như vậy. Đã vợ con đề huề rồi mà lâu lâu cứ hẹn gặp nhau " quậy " tá lả bằng những chuyện kể rất có duyên. Tuổi trẻ Sài gòn của dạo đó và lứa trưởng thành ở xứ người sao vẫn hồn nhiên quá đỗi! Ông thấy lòng thanh thản và hạnh phúc. Mọi người đều tốt với gia đình ông. Cộng đồng người Việt Quốc Gia vùng trung phần Pennsylvania không có bao nhiêu gia đình nên ai nấy đều quen biết và gần gũi nhau. Riêng gia đình của người hàng xóm hồi còn ở Việt Nam thì đã như là người trong cùng một nhà. Bọn trẻ gọi bác hai Liễu là theo tên của người trưởng nữ. Louis Trần Huỳnh Thọ lúc sinh thời là cựu quân nhân khóa 3 Thủ Đức. Ông bị thương giải ngũ rồi về làm tại Tổng Nha Công Vụ. Không ngờ hai gia đình lại ở sát cạnh nhau tại khu phố trong hẻm 120 đường Trương Minh Giảng. Khu phố có 6 căn nhà thì nhà ông số 5 còn ông Thọ ở căn số 4. Qua đây cả hai gia đình có thể gọi là hàng xóm vì gia đình ông ở Pennsylvania còn bên " bác hai Liễu " thì ở Virginia. Chỉ cách nhau có 3, 4 tiếng lái xe thôi!
- Ba ngủ rồi con. Thôi mình về đi. Mày cũng cần phải nghỉ ngơi nữa! Cả tháng nay bây cực với ba mày lắm rồi!
Vợ và con không biết ông vẫn còn thức và chỉ nhắm mắt để đó. Bà tưởng ông ngủ thì càng tốt. Cứ để hai mẹ con yên tâm đi về. Ở trong này riết rồi không chừng bệnh luôn Không hiểu sao ông tỉnh táo đến như vậy. Mà cũng chẳng thấy đau nhức gì nữa. Có lẽ là nhờ thuốc thang đầy đủ. May là ở Mỹ! Chứ nếu còn ở trong nước thì ông " đi " từ lâu rồi! Mà nên " đi " sớm càng tốt vì cứ dây dưa như vầy thì khổ cho thân ông và cho mọi người quá! Ông nén tiếng thở dài và lần hồi như thấy mình trở lại thời đạp xe chạy theo vợ hồi lúc mới gặp bà trên đường xuống phố đường Bon ở Nam Vang. Sau đó là cả cuộc đời đang được đạo diễn tài ba là khối óc dựng thành phim rồi chiếu lại cho xem...Đã thật!...

...Ông nằm im mở mắt nhìn đứa con đang ngồi trầm ngâm nhìn ra khung cửa sổ. Ông biết mình khó qua khỏi lần này. Đau đớn triền miên. Morphine thì có giới hạn. Chỉ nội cơn ngứa dưới lưng đủ làm con người bần thần vì...không được gãi cho đã huống chi trong người là cả một kho bệnh trầm kha.  Xuất huyết não,trụy tim, suy thận, thống phong, teo cuống họng. Mất khả năng nhai nuốt nên đã phải chịu cho đưa thức ăn qua ống dẫn thẳng vào bao tử. Nằm một chỗ để chờ chết quả là khó chịu không thể tả. Thà hôn mê rồi " đi luôn ". Đằng này...Ông không nghỉ ngợi thêm. Chỉ muốn đứt hơi ngay lập tức. Ông đã cầu nguyện thật nhiều để mong được Chúa đón đi từ lâu. Nhưng Ngài chưa chuẩn nhậm nên ông còn phải nằm chờ trong tình trạng lúc tỉnh, lúc mê. Ông bất giác nhìn đứa con trưởng. Nhìn thấy con tiều tụy, hốc hác mà thấy thương. Ngày nào cũng vào với ông rồi mới chạy đi làm. Ông biết nó vì cha mẹ mà phải chôn chân ở xứ "  đi xe ngưa và không xài điện khí " này. Ông nhớ lúc nó may mắn được nhận vào trường công lập của Pháp đúng 50 năm về  trước. Một cuộc thi tuyển dù mấy đứa nhỏ chỉ mới được đúng 6 tuổi! May mắn hơn nữa là sau đó nó thi đậu vào 6ème rồi qua học tại trường trung học nổi tiếng nhứt của Pháp ở Sàigòn. Ông và vợ đã hy sinh rất nhiều cho thằng con. Nó là đứa duy nhứt được " đầu tư " vào chương trình Pháp. Có nghĩa là sẽ có tương lai sáng sủa hơn các bạn của nó đang học bên chương trình Việt. Từ nhỏ, ông muốn con mình theo con đường âm nhạc nên đã gom và đóng thành sách nhạc hàng trăm bài hát nổi tiếng của thời tiền chiến và thập niên 50, 60 cùng một cây mandoline, nhạc cụ mà ông đã chơi từ nhỏ cho tới giữa thập niên 50. Tất cả những tứ đó đều là gia tài văn nghệ ông dành cho thằng con trưởng. Thằng con cũng có máu văn nghệ nhưng chỉ thích gõ trống và cũng không thích đàn, dù là chơi guitare, nói chi tới mandoline. Ông dìu dắt nó về mọi mặt từ lúc còn thơ nhưng đến khi nó vào Hướng Đạo, một hành động mà ông tưởng chỉ là ham vui với bạn rồi quyết định bỏ du học chỉ để lên Đà Lạt  bằng câu nói " Con muốn theo học môn Bang Giao Quốc Tế của trường Chánh Trị Kinh Doanh " thì ông hiểu con mình đã trưởng thành, đã đủ sâu sắc để định hướng cho đời mình ngay lúc còn trong lứa tuổi thanh thiếu niên. Cái giá của việc bỏ du học bên Bỉ là nó bị đôn quân theo lệnh tổng động viên đôn quân năm 1972, năm mà chiến tranh về tới phố thị trên toàn lãnh thổ miền nam. Cái " tội "  mê chơi sau khi nhận món quà sinh nhật năm 15 tuổi là chiếc Suzuki M15 đã khiến nó ở lại lớp cho nên bị bứng giò vì luật Uỷ Quyền năm 1972. Vợ ông khóc sưng mắt khi nó trình diện nhập ngũ và càng hãi hùng hơn nữa khi sau đó thằng con chọn về Binh Chủng Biệt Động Quân. Ông không ngạc nhiên vì cái tính phiêu lưu vốn đã di truyền từ cha qua con nhưng ông thấy con mình đi thứ lính...dễ chết quá, bậc cha mẹ ai mà không lo lắng!? Đúng là nó gàn bướng và liều mạng vì có " đường binh " mà nó không màng tới. Nó luôn nói " Con không muốn ba má tốn tiền chạy chọt "  Còn khi đề cập tới việc nhờ một đại tá Thiết Giáp mà bà vợ là hàng xóm- ở căn mang số 6-  có con cùng học chung một trường, ở chung một chỗ trọ với nó- thì câu trả lời là: " Con không muốn ba má mắc nợ hay mang ơn ai cả! " Vợ ông khóc mỗi ngày và sau đó chỉ còn một niềm an ủi duy nhứt cho bà là " Nó cận thị năng như vậy chắc là người ta cho làm trong văn phòng chứ đưa ra mặt trận thì thấy đường đâu mà đánh!" Thời may, nó ra khỏi cuộc chiến một cách lành lặn và chỉ trả nợ quỷ thần có đúng một năm phá rừng, làm rẫy sau khi mất nước. Kể ra thì gia đình ông có phước hơn nhiều người khác. Từ lúc đám con còn nhỏ thì gia đình ông chỉ sống bằng đồng lương công chức của ông! Còn vợ thì chỉ loay hoay trong nhà lo việc bếp núc và phụ ông nuôi dạy đám trẻ. Càng may mắn hơn nữa là cô con gái kế thì theo chồng di tản ngay sau khi có lệnh đầu hàng của tướng Dương Văn Minh hôm 30 tháng 4/1975. Hai vợ chồng nó theo tàu Hải Quân ra khơi và định cư tại vùng đông bắc Hoa Kỳ từ đó đến nay. Nhờ có vợ chồng nó mà sau thời gian " ngất ngư " vì bo bo, khoai, sắn và bột mì của 3 năm đầu, thì từ 1979 đến ngày rời Sài gòn để đi Mỹ thì mỗi năm nó gởi về vài thùng hàng đủ để cho cả nhà " cầm hơi " một cách...khoan khoái. Rõ ràng là gia đình ông được Ơn Trên thương tưởng và đoái hoài vì cả nhà đều an lành định cư nơi này. Con cái đều đã lập gia đình, có việc làm vững chãi, có nhà cửa, xe cộ tươm tất và ở cách nhau không quá 5, 10 phút lái xe. Còn hạnh phúc nào hơn khi hầu như cuối tuần nào cũng có con cháu gom lại đầy nhà để tiệc tùng vỡ lỡ!? Sống ở xứ người là phải như vậy thôi: hết nuôi con từ mấy chục năm trước, bây giờ tới giữ cháu cho đám trẻ đi làm kiếm tền. Hai vợ chồng già lấy hạnh phúc của đại gia đình làm nguồn vui. Còn mong gì hơn nữa chứ!?...

...Dường như có tiếng đọc kinh rồi tiếng khóc của rất nhiều người. Có những bàn tay xoa bóp, vỗ về ông. Ông có mở mắt nhưng không thấy, có cố gắng nói nhưng không ra tiếng và âm thanh chung quanh nghe như y hệt như tiếng hành tinh trong vũ trụ đang chíu chít quay. Ông không có cảm giác đau đớn từng hồi, từng cơn như trước đó, nhưng biết rõ ràng là mình đã ngưng thở từ khi khi có một ống cao su đút sâu trong miệng.  Ông biết mình đang đi đến cuối cuộc hành trình. Hành trình về nguồn của một con người thật êm ả làm sao! Thanh thản quá! Bình an quá! Rồi bổng dưng ông thấy lại tất cả . " Nhà làm phim kiêm đạo diễn đại tài " đang chiếu lại và chiếu rất chậm cuốn phim của cuộc đời ông. Từ lúc theo Má đội từng hủ nước mắm đi bán dạo, rồi mua giàn cho các gánh cải lương từ Sài gòn hoặc các tỉnh qua lưu diễn tại Nam Vang, cho tới thời kỳ qua lại biên giới như đi ăn cơm bữa:  sáng làm việc ở Sài gòn, chiều ghé chợ Đủi trên đường Lê Văn Duyệt đón xe đò để vượt 250 km về Nam Vang thăm vợ con. Ông lại thấy cảnh đốt đèn Manchon lúc đem gia đình về Sàigòn mua nhà trong vùng chợ Xóm Chiếu. Thời đó tuy đã có chiến tranh tràn lan, nhưng khu Lê Văn Linh, Tôn Đản, Trịnh Minh Thế thì rất thanh bình khi thầy và thợ sống chung rất hài hòa mặc dù vùng Khánh Hội, Xóm Chiếu, Tân Thuận bị gán cho cái nhãn hiệu bất an ngay từ lúc mới phát triển. Khúc phim đang chiếu ngon lành bỗng dưng ông thấy Má từ đâu hiện ra cười với ông và hối đi kiểm soát vé hát ngay lập tức. Cùng lúc đó ông thấy chính mình đang lái chiếc Vespa từ Sàigòn vượt đoạn đường 150 cây số để về Sađéc tìm người cha đã 25 năm chưa gặp mặt con. Hình ảnh bây giờ đã không là trắng đen hay xám ngắt mà đang bừng sáng với một màu trắng rất tinh khôi, trắng hơn cả mây trời trong một ngày thật quang đãng. Ánh sáng bao trùm mọi thứ và dần dà lan tỏa đến bên ông. Ánh sáng rất lạ lùng, chói chang nhưng không nhức mắt, cuồn cuộn nhưng rất dịu dàng. Chiếc Vespa như không còn chạy trên đường mà đang chắp cánh nhẹ lướt, bềnh bồng trong vầng sáng rất tinh khiết đó. Bỗng dưng bóng tối lại đổ ập đến. Bóng tối của vực sâu miên viễn. Bóng tối của thiên thu đang đưa ông vào giấc ngủ triền miên không biết đêm hay ngày.
HUỲNH VĂN CỦA
( Để nhớ Phêrô HUỲNH VĂN ĐẶNG  06/05/1930- 14/01/2009 )

Cụ già ra đi cô độc ở viện dưỡng lão để lại bài thơ khiến bao người cảm động

Cuộc sống hiện đại đầy biến động, những người trẻ tuổi bị cuốn theo xu hướng sống nhanh, sống gấp, điều này khiến những người thân thiết của họ vô tình bị lãng quên. Và ông Mak Filiser chính là một người cha không may trong số đó.
Tài sản duy nhất ông có chỉ là tấm thân gầy gò và già nua.
Bước sang tuổi xế chiều, ông được đưa vào sống ở viện dưỡng lão ở Úc. Không gia tài đồ sộ cũng chẳng con cái đầy đàn, tài sản duy nhất ông có chỉ là tấm thân gầy gò và già nua. Đến cả những cuộc hẹn của người thân ông cũng ít lần được nhận. Ai cũng cho rằng, Mak là người bất hạnh, không có chút tiền làm ‘của để dành’ lúc cuối đời, và con cái ông cũng quá bận rộn để thỉnh thoảng có thể ghé thăm ông.
alt
Thế nhưng, cái ngày ông từ giã cuộc sống ngay chính nơi cô đơn nhất này, người ta mới phát hiện ra một kho báu vô giá.. Đó không phải là vàng bạc, đá quý mà chỉ là một tờ giấy nhàu nát với những dòng thơ nguệch ngoạc, được cô y tá vô tình thấy lúc dọn phòng.
Tưởng chừng như những câu chữ của một ông lão sẽ ngắn ngủi và chẳng mấy hay ho. Thế nhưng sau khi các cô y tá đưa bài thơ “Cranky Old Man” của ông lên mạng xã hội, tác phẩm này đã lan truyền khắp nước Úc, đăng trên mọi tạp chí trong lễ Giáng Sinh.
Bài thơ nhanh chóng trở thành một hiện tượng toàn cầu không phải bởi nghệ thuật ngôn từ mà cốt là vì trái tim của ông lão ngoài 80 tuổi gửi gắm trong từng con chữ, từng câu thơ.

Ông lão gàn dở
Hỡi những cô y tá, cô thấy gì?
Cô nghĩ điều gì khi nhìn vào tôi?
Một ông lão ốm yếu, già nua và ngớ ngẩn
Tính tình thật kì quặc với đôi mắt xa xăm
Luôn rơi vãi thức ăn, chẳng mấy khi lên tiếng
Khi cô lớn tiếng quát: “Ông hãy cố một lần
Dường như ông không thấy, mọi điều mà tôi làm”
Người luôn mãi bỏ quên… một chiếc giày hay tất?
Chẳng bao giờ lên tiếng, để mặc cô làm việc
Tắm rửa và ăn uống, suốt cho một ngày dài
Đó là điều cô nghĩ, nhìn thấy, có phải không?
Nhìn kĩ hơn cô hỡi, cô chưa thấy tôi đâu
Hãy ngồi đây tôi kể, câu chuyện của đời mình
Khi tôi lên mười tuổi, sống với cha và mẹ
Với anh và với chị, những người yêu thương nhau
Rồi khi lên mười sáu, với đôi cánh trên chân
Luôn mơ mộng mỗi ngày, về tình yêu đích thực
Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy
Sống với lời nguyện thề, trọn đời xin gìn giữ.
Bước vào tuổi hai lăm, nuôi nấng đứa con mình
Luôn cần sự chỉ bảo, bên mái ấm yêu thương
Người đàn ông ba mươi, khi sức trai bùng cháy
Che chở cho mọi người, gắn bó mãi dài lâu
Tuổi bốn mươi ập tới, đàn con cất cánh bay
Người phụ nữ bên tôi, giúp vơi đi nỗi sầu
Năm mươi năm trôi qua, những đứa trẻ lại về
Một lần nữa trong tôi, hạnh phúc lại đong đầy.

alt

Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa
Tôi nhìn vào tương lai, run rẩy và sợ hãi
Những đứa trẻ của tôi, chẳng thể nào gặp chúng
Năm tháng đã trôi qua, cuốn mất đi tình yêu
Giờ đây đã già nua, thiên nhiên thật tàn nhẫn
Tuổi già đến nhanh chóng, cứ ngỡ như trò đùa
Thân xác bỗng suy tàn, sức sống cũng ra đi
Tuy trái tim ngừng đập, chỉ còn là đá lạnh
Nhưng trong thân xác này, nhiệt huyết vẫn bùng cháy

alt
 
Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy.
Để rồi một ngày kia, trái tim bừng sống dậy
Tôi nhớ những niềm vui…tôi nhớ những nỗi buồn…
Tôi yêu và tôi sống, bắt đầu một lần nữa
Dù giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi
Người ơi có biết chăng, chẳng có gì vĩnh cữu
Hãy mở mắt và nhìn
Chẳng phải lão già đâu
Hãy lại gần và thấy… một TÔI thật trẻ trung”.

altGiây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi…
Bài thơ thực sự xúc động này sau đó đã lan truyền khắp nước Úc, có mặt trên mọi tạp chí trong lễ Giáng Sinh và trở thành một hiện tượng toàn cầu, lan truyền mạnh mẽ trên mạng Internet. Giá trị của bài thơ không phải nằm ở câu chữ ‘điêu luyện’, chau chuốt hay là một tác phẩm nghệ thuật kinh điển, mà nằm ở trái tim chân thành của một người đàn ông sắp về với Chúa nhớ về cuộc đời mình và nhắn nhủ với người ở lại.

Mak đã từng có một tuổi thơ yên bình với cha mẹ, có một người thầm thương trộm nhớ thời niên thiếu. Đến khi trưởng thành, ông xây dựng một tổ ấm hạnh phúc với người bạn đời và những đứa con ngoan. Thời gian trôi đi, khi chúng trưởng thành và rời xa ông, người vợ hiền đã bầu bạn với ông đến khi bà sang thế giới bên kia.
Những kỷ niệm giản dị ấy là ‘vốn liếng’ quý giá nhất cho tuổi già cô đơn của Mak. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, tuy sống trong cô đơn nghèo khổ, ông vẫn giữ một trái tim đầy lửa, vẫn muốn sống hết mình với cuộc đời.
Đời người tuy ngắn ngủi nhưng ai cũng có thể làm nó trở nên ý nghĩa nếu biết sống hết mình và trân trọng những điều giản dị. Từ lúc sinh ra, trưởng thành cho đến khi kết hôn và xây dựng gia đình, Mak cũng giống như bao người bình thường khác. Nhưng khác với sự bi quan thường thấy của tuổi già, Mak có một trái tim bỏng cháy. Ẩn sau dáng vẻ già nua, khắc khổ, người đàn ông này là cả một ‘kho báu’ tâm hồn vô giá.
Bài thơ cũng là lời nhắc nhở tới những người trẻ tuổi hãy cố gắng ở bên cha mẹ mình và chăm sóc họ khi còn có thể. Hãy quan tâm tới cảm xúc của cha mẹ thay vì bị cuốn đi bởi cuộc sống bề bộn, vì rất có thể một ngày bạn muốn nói lời yêu thương với họ thì đã quá muộn…
Thiện Phong